Thịnh hành tuần
![[Dịch] Thu Đồ Vạn Lần Hoàn Trả: Bắt Đầu Từ Đấu Phá](https://s2.ttyapi.site/sing/cover/69f1cf0c0a121d5201ef78ad.jpg?time=1777454860814)
[Dịch] Thu Đồ Vạn Lần Hoàn Trả: Bắt Đầu Từ Đấu Phá
210 Chương
Tần Hạo, một tên "xã súc" cày cuốc bạt mạng của thế kỷ 21, đang khoác "hoàng bào" chạy ship thì bị xe tải tông thẳng sang Đấu Khí Đại Lục! Trở thành vị Trưởng lão trẻ tuổi nhất của nội viện Già Nam Học Viện, hắn vô tình kích hoạt 【 Hệ thống Vạn Giới Thánh Sư 】, chỉ cần thu nhận đồ đệ là được hệ thống hoàn trả vật phẩm gấp vạn lần! "Chúc mừng túc chủ thu nhận Khí Vận Chi Tử - Tiêu Viêm làm đồ đệ. Phần thưởng: Truyền thừa Luyện Dược Sư cấp Đế phẩm!" "Tặng Dị hỏa Thanh Liên Địa Tâm Hỏa cho đệ tử Tiêu Viêm, kích hoạt bạo kích hoàn trả vạn lần. Nhận được Dị hỏa mới: Thanh Liên Tạo Hóa Hỏa!" "Chúc mừng túc chủ thu nhận Tiểu Y Tiên làm đồ đệ. Phần thưởng: Công pháp cấp Đấu Đế 《 Vạn Độc Chân Kinh 》!" "Tặng Long Hoàng Bản Nguyên Quả cho đệ tử Tử Nghiên, kích hoạt bạo kích hoàn trả vạn lần. Nhận được tinh huyết Viễn Cổ Long Hoàng cấp Đấu Đế x9 giọt!" Cổ Huân Nhi, Thanh Lân, Mỹ Đỗ Toa, Đan Thần, Tào Dĩnh... liên tiếp bái nhập làm môn hạ của Tần Hạo! ... Ngay khoảnh khắc Hồn Thiên Đế vắt óc tính kế, gom đủ tám khối cổ ngọc để mở ra động phủ của Đà Xá Cổ Đế, đang chuẩn bị cướp đoạt tạo hóa... thì một cự thủ màu vàng óng mang theo thiên uy rợp trời từ trên không trung ầm ầm giáng xuống! Đấu Khí Đại Lục chỉ mới là vạch xuất phát. Dưới sự trợ giúp của hệ thống, Tần Hạo ung dung dạo bước qua chư thiên vạn giới, thu nhận hết thảy mọi thiên kiêu trên đời về dưới trướng! Cuối cùng, từng bước bước lên ngôi vị Vô Thượng Thánh Sư, chúa tể vạn giới!

Cổ Chân Nhân
487 Chương
Bạn đang đọc truyện Cổ Chân Nhân của tác giả Cổ Chân Nhân. "Con người là linh hồn vạn vật, cổ là tinh hoa của trời đất Tam quan bất chính (*), ma đầu hồi sinh. Chuyện xưa về một người xuyên không được sống lại. Một thế giới kì lạ của người nuôi cổ, dùng cổ, luyện cổ. Xuân Thu Thiền, Nguyệt Quang cổ, Tửu Trùng, Nhất Khí Kim Quang Trùng, Thanh Ti cổ, Hi Vọng cổ... ... Còn có một tuyệt thế ma đầu tung hoành!" Giới thiệu 2: Người hiểu hắn sẽ kính nể, tôn sùng, yêu quý hắn. Người hận hắn nghiến răng nghiến lợi, sử dụng vô số thủ đoạn, lại chỉ có thể khiến hắn ngày càng mạnh thêm. Hắn đi trên con đường của mình, cô độc bao quanh, đôi mắt lạnh lùng có thể hiểu rõ tất cả dối trá. Đối với sự phủ quyết phê phán, hắn cười nhạo xem thường. Đối với khoác lác a dua, hắn cười nhạt không nói. Hắn chịu được tịch mịch, thậm chí hưởng thụ tịch mịch. Hắn không thành công, tức là hủy diệt. Hắn là một dũng sĩ, hắn nện bước cô độc trong bóng đêm, vượt mọi chông gai, bất kể thứ gì cũng không thể ngăn trở hắn. Thần cản giết Thần, Phật cản giết Phật! (*): Tam Quan bao gồm Nhân Sinh Quan, Giá Trị Quan và Thế Giới Quan. Tam Quan Bất Chính Là Cách Nhìn Về Tam Quan Trở Nên Méo Mó Cảnh Giới: Nhất Chuyển - Cửu Chuyển (Từ Lục Chuyển trở lên là tiên)

Luyện Khí 3000 Tầng, Mở Đầu Thu Nữ Đế Làm Đồ Đệ
1.209 Chương
【 vô địch 】+ 【 khôi hài 】+ 【 địch hóa 】+ 【 Nữ Đế 】 Diệp Không xuyên việt dị giới, mỗi thả câu một ngày, là có thể đột phá một tầng cảnh giới. Mười năm qua, hắn đã đột phá đến Luyện Khí hơn ba nghìn tầng. Vốn tưởng rằng sinh hoạt sẽ một mực bình thản đi xuống, không việc gì nướng đầu Bạch Hổ, bắt đầu Phượng Hoàng, kết quả có một ngày, Nữ Đế trọng sinh, tới bái hắn vi sư. Diệp Không: Ai, đồ nhi, ngươi có thể hay không không để cho ta bận tâm. Nữ Đế: Không thể nào không thể nào, sư tôn của ta mới Luyện Khí, hắn đều là giả bộ, tuyệt đối không thể là tuyệt thế cao nhân! // đang ra 400c
![[Dịch] Nữ Hiệp Chậm Đã!](https://cdn.truyenonl.net/images/public/i-4cf9a22fb1653861f91e4ad833af2e53.jpg)
[Dịch] Nữ Hiệp Chậm Đã!
1.380 Chương
"Nữ hiệp chậm đã, ngươi có biết ta là ai không?""Ta biết, là sủng thần bên cạnh Nữ Đế, là nhân tình của phản tặc, là thiếu chủ của danh môn giang hồ. Một chân đạp ba thuyền, kẻ ta muốn chém chính là ngươi!"Nhân vật chính vô sỉ, không não tàn.Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Nữ Hiệp Chậm Đã! (Bản Dịch)!
![[Dịch] Vi Phụ Chỉ Muốn Lẳng Lặng Nhìn Xem Ngươi Trường Sinh](https://s.truyenonl.net/cover/67023fd9711350aa130853ae.jpg?time=1754043383843)
[Dịch] Vi Phụ Chỉ Muốn Lẳng Lặng Nhìn Xem Ngươi Trường Sinh
2.998 Chương
Lý Triệt xuyên việt mà đến, an phận sống mười chín năm tháng đời thường, rồi quyết định kết tóc sinh con, chăm lo cho gia đình nhỏ. Nào ngờ đâu, khoảnh khắc con gái chào đời... Phụ bằng nữ quý, cuộc đời hắn bỗng chốc rẽ lối... Con gái bình an xuất thế, Lý Triệt bỗng nhiên có được đạo quả 【Tiên Công】. Nữ nhi tròn một tuổi, bình an vô sự, đạo quả 【Long Tượng Kim Cương】 lại tìm đến... Nữ nhi hai tuổi...

Cực Phẩm Thần Y
2.340 Chương
Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ bị thầy dụ lên núi với một cây kẹo mút, theo thầy học y thuật. Với tố chất hơn người, học một biết mười, anh đã trở thành cao thủ bậc nhất khi còn rất trẻ. Đặc biệt là y thuật, lại càng xuất chúng vượt qua cả thầy, được thầy khen ngợi ví như Biển Thước chúng sinh, Hoa Đà tái thế. Từ nhỏ anh đã có hôn ước, lần này được lệnh thầy xuống núi hỏi vợ. “Xuống núi đã nhiều ngày, nhưng trong số những phụ nữ đã gặp thì cô cảnh sát ngồi cạnh vẫn là đẹp nhất, hihi, cũng không biết vợ tương lai của mình và cô cảnh sát này thì ai đẹp hơn nhỉ?” Trần Gia Bảo nhìn lướt qua cô cảnh sát đang ngồi bên cạnh, cô ấy rất đẹp, da trắng môi đỏ, tóc dài buộc đuôi ngựa, toát lên khí chất anh hùng hiên ngang, không khỏi khiến cho tim anh đập thình thịch không ngừng.
![[Dịch] Vị Hoàng Đế Này Không Chỉ Có Ngã Ngửa, Còn Không Có Tố Chất](https://s.truyenonl.net/cover/6998183e6466212694da4ca8.jpg?time=1771575359368)
[Dịch] Vị Hoàng Đế Này Không Chỉ Có Ngã Ngửa, Còn Không Có Tố Chất
700 Chương
Doanh Nghị xuyên không đến một triều đại xa lạ và trở thành hoàng đế! Có điều, Doanh Nghị hoàn toàn không muốn làm hoàng đế. Hắn chỉ muốn mau chóng thoái vị hoặc "băng hà" một cách hợp lý, để còn quay về kế thừa khối tài sản hàng chục tỷ của mình! Cho nên, hắn bắt đầu không ngừng dấn thân vào con đường tự tìm đường chết! Chốn quan trường vốn xem trọng sự thỏa hiệp, nhưng Doanh Nghị thì chưa từng biết thỏa hiệp là gì! Thái hậu làm loạn hậu cung? Mắng! Hoàng hậu mắc bệnh thiếu nữ đa sầu đa cảm? Mắng! Quyền thần thao túng triều chính? Lại càng phải mắng! Nho sinh quỳ trước điện mắng hắn là bạo quân thì làm sao bây giờ? Đương nhiên là hóa thân luôn thành hình tượng bạo quân trong lòng bọn họ rồi! Đại thần than vãn quốc khố hết tiền thì tính sao? Cứ tùy tiện giết một tên đại thần (để tịch thu gia sản) là có tiền chứ gì? Quan viên bên dưới tham ô lương thực cứu tế của triều đình lại còn dám tạo phản? Trực tiếp tiễn toàn bộ bọn chúng lên Tây thiên! Doanh Nghị vốn tưởng rằng sớm muộn gì mình cũng sẽ bị lật đổ, nhưng kỳ quái là tại sao chiếc ngai vàng này lại ngày càng vững chắc thế nhỉ? Chết người hơn là, bọn họ vậy mà lại tôn hắn làm Thiên Cổ Nhất Đế!
![[Dịch] Vạn Tộc Chi Kiếp](https://cdn.truyenonl.net/images/public/van-toc-chi-kiep-ban-dich-hoan.jpg)
[Dịch] Vạn Tộc Chi Kiếp
4.024 Chương
Truyện vững vàng giữ ngôi vương top 1 Qidian hơn 1 năm liền! Ta là kiếp nạn của chư thiên vạn tộc! Cảnh giới: Khai Nguyên, Thiên Quân, Vạn Thạch, Đằng Không, Lăng Vân...

Ta Ngộ Tính Max Cấp, Ngươi Bắt Ta Ở Kiếm Trủng Thủ Mộ Trăm Năm
766 Chương
Lâm Tiêu xuyên qua huyền ảo đại lục, thiên phú có được max cấp ngộ tính. Bất kỳ thần thông công pháp, hắn vừa học liền biết. Tại khổ vì không có tài nguyên tu luyện lúc, hắn bị người bắt vào Ma Môn, trở thành Phạn Thiên Kiếm Trủng người thủ mộ thứ nhất. Mỗi ngày làm việc liền là xoa kiếm. Lau trường kiếm 'Ly Hỏa', thu hoạch được Thiên giai kiếm pháp. Lau trường kiếm 'Minh Diệt', lĩnh ngộ Thối Diệt kiếm ý ba thành. Lau thượng cổ Kiếm Đế bội kiếm, thu hoạch được Vĩnh Hằng Bất Diệt kiếm thế. Lâm Tiêu không biết là. Mình max cấp ngộ tính, không chỉ có sờ kiếm hữu dụng. Sờ đao, sờ đan dược, sờ trận pháp, thậm chí sờ người đều hiệu quả siêu phàm. "Cái gì? Đông Vực yêu nữ là thị Huyết Ma Đế chuyển thế?" "Cửu Thiên Phượng Long vách tường đến nay vẫn chưa có người nào có thể tìm hiểu một mặt?" "Cái này diệt thế công pháp thiếu một tờ, một luyện thành tẩu hỏa nhập ma?" . . . Trăm năm ở giữa, Lâm Tiêu bởi vì max cấp ngộ tính, lĩnh ngộ ý cảnh ngàn vạn, hắn theo ngón tay chỉ người đều đã trở thành các phương cự phách. Làm cho người hoảng sợ Thương Lan sinh tử bí cảnh hiện thế lúc. Lâm Tiêu tu vi đã siêu phàm: "Ta không qua loa, kể từ hôm nay, thiên địa này, ta quyết định!"

Cửu Vực Kiếm Đế
5.408 Chương
Vạn năm trước đó kiếm ý đệ nhất nhân Sở Kiếm Bạch, bị thất đại tông môn truy sát mà chết. Vạn năm về sau, hắn một lần nữa sống lại, đối mặt lại là một bộ xa lạ thân thể. Thất đại tông môn! Ta nhất định phải san bằng tất cả, trở thành Cửu Vực Đại Đế!
![[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ](https://cdn.apptruyen.lol/images/public/8a23d25fac7a558bde70ffd3498f3a13853bf1fd925cf431490af6ce7e686740.jpg)
[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ
2.015 Chương
Đêm đã về khuya, bóng tối phủ kín khắp nơi, bao trùm lên cảnh vật. Thế nhưng trong núi lại chẳng hề yên tĩnh, tiếng mãnh thú rít gào rung động cả non sông, cây cối rung lên, lá bay tán loạn. Chốn rừng núi mênh mang là nơi hoạt động của vô số mãnh thú hồng hoang cùng những chủng tộc sót lại từ thời Thái Cổ. Tiếng kêu đáng sợ của muôn loài rống lên trong bóng tối, khiến mặt đất như muốn nứt toác ra. Từ trong dãy núi trông xa thấy có thấp thoáng một quầng sáng nhu hòa, tựa như một ngọn nến lập lòe dưới màn đêm đen vô tận, lẩn khuất giữa muôn trùng núi, ánh sáng dường như có thể vụt tắt bất cứ lúc nào. Đến gần hơn, có thể thấy rõ ở đó có một nửa thân cây khô khổng lồ, đường kính thân cây ước chừng hơn chục mét, toàn thân cháy đen, ngoại trừ một nửa thân cây này, chỉ còn lại một cành cây yếu ớt nhưng lại tỏa ra sức sống. Lá cây lung linh như được khắc từ lục ngọc, tán phát từng đốm sáng nhu hòa bao trùm lấy cả một thôn làng. Nói một cách chính xác thì đây là một thân cây sét đánh, rất nhiều năm về trước nó từng gặp phải một trận sét thông thiên, vòm cây um tùm cùng sức sống tràn trề của gốc liễu già đã bị sấm sét phá hủy. Nay chỉ còn lại một đoạn gốc cao chừng tám chín mét trồi lên mặt đất, đường kính rộng kinh người, cành liễu duy nhất sót lại kia trông như sợi xích thần bằng mây lục bích, hào quang ngập tràn bao trùm che chở cho cả thôn làng, khiến mảnh đất này trở nên mông lung như một vùng tiên thổ, trong chốn đại hoang cảm giác vô cùng thần bí. Nhà nhà trong thôn đều xây bằng đá. Đêm khuya thanh vắng, vẻ an lành yên ả của chốn này dường như tách biệt hẳn với bóng tối cùng tiếng mãnh thú gào thét bên ngoài. “Hú uuuuu….” Một trận cuồng phong thổi qua, có đám mây đen khổng lồ vắt ngang trời, che kín cả màn đêm, chắn nốt chút xíu ánh sao yếu ớt khiến dãy núi càng thêm tăm tối. Một tiếng chim kêu hung tợn từ trên cao vọng xuống, tiếng kêu sắc lẻm có sức xuyên thấu mạnh, không ngờ lại bắt nguồn từ đám mây đen kia. Nhìn kỹ, thì ra đó là một con chim khổng lồ to đến không tưởng, che lấp trăng sao, dài không biết bao nhiêu dặm. Đi qua Thạch Thôn, nó cúi đầu nhìn xuống, hai con mắt tựa như hai vầng trăng máu, hung khí ngút trời. Nó nhìn chằm chằm gốc liễu già trong chốc lát, cuối cùng bay về phía sâu nhất trong dãy núi. Yên ắng một lúc lâu mãi cho đến tận nửa đêm, mặt đất bắt đầu rung chuyển. Một bóng dáng mơ hồ từ phương xa bước tới, cao ngang đỉnh núi! Một hơi thở kì lạ lan tỏa, núi rừng lặng ngắt một cách chết chóc, hung cầm mãnh thú cúi rạp mình không dám phát ra một chút xíu âm thanh. Lại gần, đây là một sinh vật có hình người, dáng đứng thẳng, nó cao lớn vô cùng, sánh ngang đỉnh núi, toàn thân nó không có lông tóc gì mà dày đặc một lớp vảy vàng kim lấp lánh. Mặt nó phẳng lì, chỉ có một con mắt thẳng, mỗi lần chớp mở như có ánh sét vàng kim rạch qua, sắc bén ghê người. Toàn thân nó huyết khí mênh mông, tựa như một vị thần ma! Nó đi ngang qua chốn này, liếc nhìn gốc liễu, thoáng dừng chân rồi dường như đang vội vã lên đường, cuối cùng nhanh chóng bỏ đi. Vô vàn ngọn núi như đang rên rỉ dưới từng bước chân của nó, cả chốn núi rừng cũng bị uy thế ấy làm cho run rẩy. Bình minh lên, một con rết dài mười mét, thân to như thùng nước, tỏa ánh sáng bạc lấp lánh bò ngoằn ngoèo trong núi. Con rết như được đúc từ bạc trắng, mỗi một đốt đều sáng bóng dữ dằn, đập vào đá núi rầm rầm, tia lửa bắn tung tóe. Nhưng cuối cùng nó lại tránh qua Thạch Thôn mà không hề xâm nhập, nơi nó đi qua sương đen mịt mù, muông thú đều lẩn tránh. Một cành liễu mảnh mai tỏa ánh sáng bích hà óng ánh khẽ đung đưa trong gió….
![[Dịch] Bắt Đầu Thủ Sát, Tuôn Ra Nhất Kiếm Vô Huyết Phùng Tích Phạm](https://s.truyenonl.net/cover/691aacccaf388c4e25e89d7a.jpg?time=1763355853109)
[Dịch] Bắt Đầu Thủ Sát, Tuôn Ra Nhất Kiếm Vô Huyết Phùng Tích Phạm
1.169 Chương
Thế gian này, cường giả tung hoành, có kẻ vung kiếm khai thiên, có kẻ một quyền đánh nát sơn hà. Tô Thần xuyên việt mà đến, xem cường giả như kiến hôi, mặc thanh y đi khắp thiên hạ, dựng nên 108 lầu Thanh Y Thiên Hạ. Trong một thế giới nơi cường giả tụ hội, hắn không bái kẻ mạnh, không phục Vương giả. Hắn chỉ cần tùy ý đánh ra một quyền — đó chính là quyền! Dưới trướng hắn đều là những cường giả tuyệt đỉnh: Triều Thiên Nhất Côn – Mễ Thương Khung, một côn chấn kinh thiên hạ. A Tị Đạo Tam Đao – Quy Hải Nhất Đao, đao xuất là tà khí tràn ngập thiên hạ. Tiểu Lâu Nhất Dạ Thính Xuân Vũ – Viên Nguyệt Loan Đao – Đinh Bằng – Bạch Vân thành chủ – Diệp Cô Thành – Thiên Ngoại Phi Tiên, kiếm pháp vô ngã. Vạn Mai sơn chủ – Tây Môn Xuy Tuyết, một kiếm sương lạnh từ phương Tây. Thiên hạ quyền lực, chỉ có một — Quyền Lực bang, quyền chính là quyền! Lý Trầm Chu độc bá thiên hạ, tự xưng vô địch. Yến Cuồng Đồ đứng ở vị thế cao. Còn có những cao thủ tuyệt thế như: Bàng Ban, Tống Khuyết, Nhiếp Phong, Bộ Kinh Vân, Vô Danh. Thuộc về hệ Phích Lịch, còn có Vũ Quân La Hầu, thần linh của Tử Quốc.



