Sau đó, hai anh vệ sĩ của tôi có người cùng tộc bên kia, thế mà liên lạc được thật. Ban đầu tôi không đến Almaty ngay, mà theo hai người đó về nhà người thân của họ trước.
Lúc ấy tôi cũng có chút tiền, cộng với vật tư mang theo, coi như tích lũy được thùng vàng đầu tiên, rồi cứ thế từ từ làm lên. Thực ra ấy, quan trọng nhất vẫn là tôi có chút quyền hạn. Sau khi tìm hiểu rõ bên đó thiếu cái gì, tôi mua từ bên này mang sang, dùng số vật tư đó đổi lấy những thứ mình cần, đồng thời cũng đả thông được các mối quan hệ."Nghe thì đơn giản thế thôi, nhưng Lý Long cũng là dân làm ăn nên thừa hiểu. Để mở ra một con đường từ con số không, lại còn là giao thương xuyên quốc gia, thì dù có nắm trong tay chút đặc quyền cũng vô vàn khó khăn.
"Dù sao thì mọi chuyện cũng đã vào guồng, lại còn lấy được vợ bên đó nữa," Lưu Sơn Dân không muốn nhắc lại những tháng ngày gian khổ đã qua, cười bảo: "Cô ấy tốt nghiệp đại học quốc gia mới được ba năm, kém tôi khá nhiều tuổi. Tính ra là tôi hời to rồi."
Lưu Sơn Dân đã hơn ba mươi tuổi, lấy được cô vợ sinh viên đại học mới ngoài đôi mươi, đương nhiên là hời to rồi.




