Ánh mắt Phó Vĩnh Khuê đảo qua đảo lại vài lần giữa hạt châu và con Phệ Linh Trùng, xót của đến mức khóe miệng giật giật. Nếu là trước kia, hắn đã sớm cẩn thận cất viên châu này vào túi trữ vật, rồi đi tìm một mối khách sộp chém đẹp một vố. Đây chính là chí bảo trấn ty của Ngự Thú ty tiền triều, tuy nói không có pháp quyết đi kèm, nhưng chỉ riêng chất liệu và lượng linh khí chứa bên trong, mang ra ngoài chí ít cũng đổi được một hòn đảo nhỏ—— không, đổi hai hòn đảo cũng dư sức!
Tay hắn đã vươn về phía túi trữ vật.




