Phần lớn rãnh lõm trên các tế đàn đã sớm trống rỗng. Có nơi tro bụi phủ đầy, có nơi chỉ còn lại một lớp vết tích sẫm màu khô khốc tựa như máu cạn. Nhưng khi ánh mắt Phó Trường Ly lướt qua mấy chục tòa tế đàn trống không phía trước, dừng lại trên tòa tế đàn được chạm khắc hoàn toàn từ hỏa ngọc đỏ thẫm nằm ngay chính giữa sơn cốc, hơi thở của nàng bỗng khựng lại một nhịp.
Trong rãnh lõm của tòa tế đàn hỏa ngọc kia, đang lơ lửng một giọt tinh huyết.
Giọt tinh huyết kia chỉ to bằng ngón tay cái, nhưng lại tỏa ra một luồng khí tức rực lửa khiến cho mọi linh quang tàn dư trong cả sơn cốc đều phải lu mờ. Bên trong huyết châu lưu chuyển vầng sáng đan xen giữa sắc xích kim và chu hồng, mỗi một lần vầng sáng cuộn trào lại mang theo một vệt hoa văn pháp tắc tựa như hỏa phụng giương cánh—— đó chính là lạc ấn độc nhất vô nhị của phượng hoàng tinh huyết. Dù đã bị phong ấn không biết bao nhiêu vạn năm, sức mạnh bản nguyên của phượng hoàng bên trong huyết châu vẫn dồi dào tựa như một hồ dung nham ngầm bị nén ép tới cực hạn.Khoảnh khắc nhìn thấy giọt tinh huyết kia, Thanh Loan Phượng Điểu hoàn toàn mất khống chế.




