"Tiện nhân khinh yếu sợ mạnh kia, mau trả lại gấp mười lần số tiền gạo đã trộm của ta, nếu không hôm nay ta và ngươi không chết không thôi!"
Trần Lạc đã nắm rõ gốc gác của nàng, lập tức chẳng buồn giả vờ nữa.
Người xưa có câu, kẻ ngang ngược cũng phải sợ kẻ liều mạng.
Trần Lạc không tin Hồ Kiều Kiều dám liều mạng với mình.
Mà cho dù nàng ta có dám, hắn cũng chẳng hề e ngại.
Trần Lạc không muốn nhẫn nhịn đôi cẩu nam nữ này thêm một khắc nào nữa.
"Hừ, đồ mãng phu, ngươi không nghĩ rằng cứ bước vào Ban Huyết cảnh là có thể lớn tiếng với ta đấy chứ?" Hồ Kiều Kiều giận quá hóa cười.
Trần Lạc rốt cuộc coi thường nàng đến mức nào? Hắn nghĩ một đại yêu đã hóa hình như nàng lại không đối phó nổi một tên võ giả mới bước vào Ban Huyết cảnh hay sao?
Thật là nực cười.
Tuy thực lực của nàng hiện giờ mười phần chẳng còn lấy một, lại phải dốc toàn lực để trấn áp kiếm ý trong cơ thể.
Thế nhưng, cái thứ gọi là thực lực này cũng giống như khe ngực vậy, cố ép một chút thì kiểu gì cũng có.
Ép ra chút sức mạnh để đối phó với Trần Lạc, thế là quá đủ rồi.
"Tiện nhân, đỡ đao!"
Trần Lạc nghe vậy thì lười nói nhảm, dứt khoát ra tay. Ánh đao đỏ rực như máu tung hoành, thắp sáng cả màn đêm u tối.
Sắc mặt Hồ Kiều Kiều đại biến, vội vàng né tránh.
"Oanh" một tiếng, cổng sân nhà Tô Bạch bị chém nát vụn dưới một đao này.
Động tĩnh khổng lồ tựa như sấm sét giữa trời quang, lập tức làm hàng xóm láng giềng xung quanh kinh hãi, nhao nhao ló đầu ra nhìn trộm.
Khi thấy Trần Lạc đang điên cuồng vác đao đuổi chém Hồ Kiều Kiều, hai mắt mọi người đều trợn tròn.
"Võ... Võ giả lão gia..."
Trần Lạc đã trở thành Võ giả lão gia rồi sao?
Tin tức này đối với bọn họ mà nói chẳng khác nào sét đánh ngang tai.
Dù sao người bình thường và võ giả vốn là hai tầng lớp hoàn toàn khác biệt. Võ giả nắm trong tay quyền sinh sát đối với phàm nhân, lại sở hữu vô số tài phú.
Vốn dĩ mọi người đều là bình dân bách tính như nhau, Trần Lạc lại đột nhiên trở thành Võ giả lão gia, vượt lên một tầng lớp khác. Đả kích này đối với bọn họ thật sự quá lớn.
"Dừng tay, đồ mãng phu!"
"Ta trả lại cho ngươi là được chứ gì!"
Hồ Kiều Kiều giận dữ quát.
Nàng đã nhìn ra, Trần Lạc nhận được truyền thừa của cường giả, tu thành võ kỹ tuyệt thế. Luận về chiến lực, hắn so với Chân Khí cảnh cũng không hề thua kém.
Nếu nàng dốc toàn lực ra tay, dĩ nhiên có thể dễ dàng giết chết Trần Lạc.
Nhưng làm vậy, nàng cũng sẽ bị kiếm ý phản phệ, đối mặt với nguy cơ ngã xuống.
Liều mạng với tên Trần Lạc này, hoàn toàn không đáng.
"Ngày mai sẽ trả cho ngươi."
Thấy Trần Lạc vẫn như phát điên đuổi theo chém mình, Hồ Kiều Kiều sa sầm mặt mày nói.
Phải cúi đầu trước một tên võ giả Ban Huyết cảnh, đây tuyệt đối là nỗi sỉ nhục lớn nhất trong cuộc đời Hồ Kiều Kiều nàng.
"Hừ."
Trần Lạc cười lạnh một tiếng, châm chọc: "Quả nhiên là một ả tiện nhân khinh yếu sợ mạnh."
"..."
Sắc mặt Hồ Kiều Kiều càng thêm khó coi.
Nàng khinh yếu sợ mạnh từ lúc nào chứ?
Trần Lạc luôn ức hiếp Tô Bạch, tội trạng đủ để chết mấy lần rồi. Nếu nàng là kẻ khinh yếu sợ mạnh thì đã sớm giết quách hắn đi cho xong.
Dù vậy, nàng vẫn không dám lên tiếng phản bác.
Chỉ sợ tên mãng phu Trần Lạc này máu nóng dồn lên não, lại đòi đồng quy vu tận với nàng.
"Còn cả ngươi nữa."
Ánh mắt Trần Lạc lia sang Tô Bạch - kẻ vừa từ trong thành trở về.
Tô Bạch sợ tới mức run rẩy cả người, nhưng vẫn cố tỏ ra trấn tĩnh: "Liên quan gì đến ta?"
"Gạo và thịt của ta ăn ngon không?" Trần Lạc lạnh lùng hỏi.
Đương nhiên là ngon rồi... Tô Bạch im lặng không đáp.
Trong đầu hắn đang nhanh chóng suy tính, xem rốt cuộc Trần Lạc đã vớ được cơ duyên gì mà mới mấy ngày không gặp đã trở nên lợi hại như thế.
Nếu cứ để Trần Lạc phát triển thêm một thời gian nữa, chẳng phải hắn sẽ đánh thắng được cả Hồ Kiều Kiều sao?
Với bản tính máu lạnh vô tình của Trần Lạc, chắc chắn hắn sẽ không buông tha cho mình đâu nhỉ?Tô Bạch càng nghĩ càng thấy hoảng.
Hồ Kiều Kiều chính là chỗ dựa vững chắc nhất của hắn, tuyệt đối không thể xảy ra chuyện.
Xem ra ngày mai phải vào thành tìm chút linh đan diệu dược trị thương cho Hồ Kiều Kiều mới được.
Hoặc là mượn tay kẻ khác giết chết Trần Lạc.
Trần Lạc âm thầm thôi động Hồng Mông thời không huyễn kính, kiểm tra thuộc tính của hắn.
【Họ tên】: Tô Bạch.
【Cảnh giới】: Do cơ duyên bị nẫng tay trên, chỉ biết chút trang công cường thân kiện thể.
【Thiên phú】: Không.
【Căn cốt】: Liệt đẳng.
【Thể chất】: Không.
【Mệnh cách】: Thiên mệnh chi tử (Vàng)
【Mệnh số】: Phúc họa tương sinh (Tím), quý nhân tương trợ (Tím), diễm phúc cao chiếu (Vàng), hồng vận đương đầu (Vàng).
"..."
Trần Lạc vốn nghĩ cho dù căn cốt của Tô Bạch có rác rưởi đến đâu thì có lẽ vẫn mang thể chất ẩn giấu nào đó, dù sao hắn cũng là nhân vật chính.
Thế nên hắn mới cẩn thận kiểm tra xem Tô Bạch có thể chất đặc thù hay không.
Thế nhưng vạn lần không ngờ tới, Tô Bạch vậy mà lại chẳng có gì cả.
Chuyện này quả thực quá tốt rồi.
Trần Lạc bật cười.
Cái thứ trang công kia Trần Lạc từng luyện qua, vừa cực vừa mệt thì chớ, tiến triển lại vô cùng chậm chạp, chẳng khác nào rùa bò.
Phải khổ luyện bất kể đông giá hay hè rực lửa mới có chút thu hoạch, hễ lơ là dừng lại là có nguy cơ đổ sông đổ bể.
Nếu hắn nẫng tay trên cơ duyên của Tô Bạch thêm vài lần nữa.
Liệu Tô Bạch có trở thành một tên nhân vật chính phế vật, vĩnh viễn không ngóc đầu lên nổi hay không?
Nghĩ đến đây, Trần Lạc nhìn sang thuộc tính mệnh số của Tô Bạch.
【Thiên mệnh chi tử】: Thiên mệnh đồng hành, được thiên địa khí vận quyến luyến, dẫn dắt một thời đại, trấn áp thiên mệnh một đời.
【Phúc họa tương sinh】: Mỗi khi gặp phải nguy cơ đều sẽ đạt được đại cơ duyên.
【Quý nhân tương trợ】: Mỗi khi lâm vào khốn cảnh đều có quý nhân hết lòng giúp đỡ.
【Diễm phúc cao chiếu】: Đi đến đâu cũng có thiên chi kiêu nữ nghiêng lòng và trợ giúp.
【Hồng vận đương đầu】: Thời lai vận chuyển, thiên địa đồng lực, bất luận gặp phải khốn cảnh gì, luôn được khí vận trong cõi u minh dẫn lối để vượt qua mọi khốn cảnh, cuối cùng đạt thành tâm nguyện.
"..."
Trần Lạc hết cười nổi, hắn chăm chú nhìn kỹ mệnh cách cùng mệnh số của Tô Bạch vài lần, càng nhìn càng trầm mặc.
Sở hữu mệnh cách và mệnh số bực này, hắn còn đánh đấm kiểu gì nữa?
Có lẽ... đây chính là nhân vật chính.
Đúng là như có trời cao phù trợ.
Đi đến bất cứ đâu cũng là tiêu điểm vạn người chú mục, là trung tâm của thế giới.
Trần Lạc âm thầm lắc đầu, cõi lòng lại vô cùng kiên định.
Bất luận thế nào, hắn có thể không sống, nhưng Tô Bạch bắt buộc phải chết.
"Ta tuyệt đối không buông tha cho ngươi đâu, chúng ta cứ chống mắt lên mà xem."
Nói xong, Trần Lạc xoay người rời đi.
Hắn dự định vào thành kết giao với vài võ giả, tìm kiếm những kẻ chí đồng đạo hợp để đối phó Hồ Kiều Kiều.
Trước khi giết Tô Bạch, phải trừ khử trợ thủ đắc lực nhất của hắn trước đã.
Mặc dù ai cũng biết yêu tinh có thể hóa hình vô cùng lợi hại.
Thế nhưng, nếu bọn họ biết Hồ Kiều Kiều đang trọng thương thì sao?
Biết Hồ Kiều Kiều ngay cả một võ giả bàn huyết cảnh như hắn cũng chẳng làm gì được thì sao?
Một con hồ ly tinh bán bộ luyện khí kỳ, toàn thân trên dưới đều là bảo vật.
Trận chiến vừa rồi của hắn đâu phải đánh vô ích.
"Tên mãng phu đáng chết." Ánh mắt Tô Bạch lạnh lẽo, lửa giận trong lòng bùng cháy.
Nếu là kẻ khác đe dọa, hắn chỉ coi như gió thoảng bên tai.
Nhưng lời đe dọa của Trần Lạc lại khiến hắn ăn không ngon ngủ không yên.
Đáng lẽ ngay từ đầu hắn không nên mềm lòng, bảo Hồ Kiều Kiều tha cho Trần Lạc.
Nhưng chỉ vì một phút mềm lòng ấy mà giờ đây đã gieo thành đại họa.
Trần Lạc không chết, hậu hoạn khôn lường.
"Hừ..."Đám đông bừng tỉnh ngộ, hóa ra Trần Lạc bị trộm mất đồ nên mới truy sát Hồ Kiều Kiều.
Trong phút chốc, mọi người đều nhìn Tô Bạch bằng ánh mắt chán ghét và khinh bỉ.
Ăn mặc thì bảnh bao đạo mạo, lại còn thường xuyên vào thành ăn chơi, hóa ra toàn là đi ăn trộm tiền của người khác.
Quả thực không xứng làm người.
Bọn thư sinh quả nhiên chẳng có tên nào tốt đẹp.
Đám đông thầm thấy may mắn, may mà mình không phải hàng xóm của Tô Bạch, cũng may gia cảnh nhà mình nghèo rớt mồng tơi.
"..."
Thấy ánh mắt khinh bỉ của mọi người, sắc mặt Tô Bạch lúc xanh lúc đỏ, trong lòng điên tiết.
Một lũ điêu dân thì hiểu cái gì?
Trần Lạc từng đánh nguyên thân nhiều lần như vậy, hắn trả thù Trần Lạc một chút thì có gì sai?
Nếu không phải hắn lương thiện, ngăn cản Hồ Kiều Kiều giết Trần Lạc, thì tên kia đã chết từ lâu rồi.
"Công tử, chúng ta vào nhà rồi nói."
Hồ Kiều Kiều thấy thế, vội vàng kéo hắn vào nhà. Thấy danh tiếng của Tô Bạch mất sạch, nàng còn khó chịu hơn bất cứ ai.
Nàng rất muốn giết sạch đám ngu dân này, nhưng nếu làm vậy, chắc chắn sẽ kinh động đến kẻ khác.
Nói không chừng còn chọc giận Khổng gia.
Dù sao những người này cũng đều là tài sản của Khổng gia.
Ngoài ra, nàng cũng rất kiêng dè kẻ không biết sợ là gì như Trần Lạc.
Lỡ như nàng giết sạch những người này, Trần Lạc bất chấp tất cả liều mạng với nàng thì sao?
Đối đầu với tên mãng phu như Trần Lạc, Hồ Kiều Kiều cũng thấy đau đầu, nàng không hề muốn một đổi một với hắn.
Phàm là người có lý trí, chẳng ai lại muốn đồng quy vu tận với kẻ khác.
"Xin lỗi công tử, đều tại ta vô dụng, không thể giúp ngài chém chết tên mãng phu kia, khiến danh tiếng của công tử bị tổn hại." Hồ Kiều Kiều lộ vẻ mặt đầy áy náy.



