Chương 13: Sự tự tin của Tô Bạch

[Dịch] Vô Hạn Quay Ngược Thời Gian, Các Hạ Ứng Đối Ra Sao?

Hồng Phiên Thự Hảo Cật

9.810 chữ

08-07-2026

"Không trách nàng, là do ban đầu ta nhất thời mềm lòng. Cũng may nàng không sao, nếu không, cả đời này ta sẽ chẳng thể nào tha thứ cho bản thân."

Tô Bạch mang vẻ mặt xót xa ôm Hồ Kiều Kiều vào lòng, nhẹ giọng an ủi.

Hắn biết rõ thương thế của Hồ Kiều Kiều nặng đến mức nào.

Vì thế, hắn hoàn toàn không trách cứ chuyện nàng chẳng thể giết được Trần Lạc.

Hắn chỉ hận bản thân lúc trước nhất thời mềm lòng, vậy mà lại thả hổ về rừng, gây ra đại họa.

Tô Bạch thầm thề trong lòng, lần này hắn tuyệt đối sẽ không mềm lòng nữa.

Vốn dĩ, hắn cảm thấy ân oán giữa mình và Trần Lạc cũng chẳng to tát gì. Trần Lạc đã đánh nguyên chủ nhiều lần như vậy, hắn thay nguyên chủ trả đũa một phen, đòi lại chút tiền lãi, chuyện này coi như xong.

Nhưng Trần Lạc cứ một mực muốn tìm đường chết, vậy thì đừng trách hắn vô tình.

Rồng có nghịch lân, kẻ nào chạm vào tất phải chết.

Hồ Kiều Kiều chính là nghịch lân của hắn.

Tô Bạch thề, nhất định phải giết chết Trần Lạc.

Hồ Kiều Kiều nép vào lồng ngực hắn, trong lòng ngọt ngào vô cùng, cảm thấy bản thân đã không chọn sai chủ nhân.

Thế nhưng khi nghĩ đến Trần Lạc, nàng lại lo lắng khôn nguôi: "Công tử, tên mãng phu kia có được truyền thừa của cường giả, võ kỹ có thể xưng là đỉnh phong, không chút sơ hở. Hơn nữa, thiên phú của hắn chắc chắn cũng rất cao, nếu không thì chẳng thể nào tu luyện đến Bàn Huyết viên mãn trong thời gian ngắn như vậy được."

"Một khi tên mãng phu này tu luyện thành tài, chắc chắn sẽ tìm chúng ta báo thù, chuyện này phải làm sao bây giờ?"

Tô Bạch nghe vậy, tức khắc cảm thấy nghẹn ứ trong lòng.

Nghĩ hắn đường đường là một kẻ xuyên không, thế mà lại chẳng bằng một tên mãng phu bản địa hữu dũng vô mưu.

Những ngày qua, bề ngoài hắn có vẻ luôn túc trực ở thanh lâu, lưu luyến chốn phong hoa tuyết nguyệt, thế nhưng thực chất lại là "vạn hoa tùng trung quá, phiến diệp bất triêm thân" (đi qua vạn bụi hoa, một chiếc lá cũng chẳng dính thân).

Hắn đến thanh lâu chỉ để nghe ngóng tung tích của bí tịch võ công.

Dù sao cũng là nam nhi Hoa Hạ, có ai lại không ôm một giấc mộng võ hiệp cơ chứ?

Có ai lại không ấp ủ giấc mộng tu tiên, ngự kiếm phi hành?

Tô Bạch dò la được không ít tin tức, hào hứng bừng bừng chạy đi bái sư. Thế nhưng lúc sờ cốt kiểm tra, lại lòi ra cái loại căn cốt kém cỏi, căn bản chẳng có ai nguyện ý truyền thụ võ công cho hắn.

Hắn đành phải mua một môn thung công cơ bản, nhưng luyện thung công lại quá khổ, quá mệt mỏi.

Mỗi ngày đều phải đứng trung bình tấn, cảm giác như đôi chân sắp phế đi đến nơi.

Hắn sắp không kiên trì nổi nữa rồi.

Còn về việc xin công pháp tu luyện từ chỗ Hồ Kiều Kiều...

Nàng quả thực có, cũng sẵn lòng truyền thụ.

Nhưng công pháp của nàng lại là bí pháp tu luyện của hồ tộc, hắn căn bản không thể luyện được.

Tô Bạch càng nghĩ càng thấy khó chịu, bỗng nhiên lóe lên một ý tưởng: "Kiều Kiều, ta muốn đoạt lấy công pháp của hắn, nàng có cách nào không?"

"Cách thì quả thực có, nhưng mà..."

Hồ Kiều Kiều có thể thi triển Mê hồn thuật, đây là thuật pháp thần thông thiên phú của nàng.

Ngay khi thấy Trần Lạc có được truyền thừa của cường giả, nàng đã muốn thi triển Mê hồn thuật để đoạt lấy nó.

Thế nhưng nàng lại không khống chế nổi Trần Lạc.

Linh hồn của Trần Lạc mạnh đến đáng sợ, nội tâm kiên định, căn bản chẳng hề e ngại công kích linh hồn.

Muốn mê hoặc Trần Lạc, ít nhất phải đánh phế hắn, tra tấn đến mức nửa sống nửa chết, tinh thần suy nhược đến cực điểm thì nàng mới có khả năng thành công.

"Chỉ cần nàng có cách là được, những việc còn lại cứ giao cho ta."

Tô Bạch nghe vậy lập tức mừng rỡ, nét mặt tràn đầy vẻ tự tin.

Hắn xuyên tới thế giới này lâu như vậy, cũng không phải sống uổng phí, đã sớm kết giao được với rất nhiều cao thủ.

Hơn nữa...

Tô Bạch nhớ tới nữ tử cầm kiếm có dung mạo tuyệt mỹ kia, phong hoa tuyệt đại, tựa như một vị nữ kiếm tiên giáng trần.

Trong lòng Tô Bạch lập tức nóng rực lên. Nếu thuyết phục được nàng ta ra tay, một tên Trần Lạc cỏn con, chẳng phải chỉ cần phất tay là có thể giết chết sao?

"Công tử có cách gì sao?" Hồ Kiều Kiều ngẩng đầu lên, nét mặt lộ vẻ ngạc nhiên.Cái sự liều lĩnh, không biết sợ là gì của Trần Lạc khiến nàng nhìn mà phát hoảng.

Ngay cả cao thủ Chân Khí cảnh cũng chưa chắc đã là đối thủ của hắn.

Hơn nữa, Trần Lạc lại là một tên mãng phu không sợ chết, dồn vào đường cùng là hắn dám lấy mạng đổi mạng ngay.

Muốn bắt sống Trần Lạc còn khó hơn giết hắn không biết bao nhiêu lần.

"Bí mật."

"Đến lúc đó nàng sẽ biết."

Tô Bạch cười bí hiểm, muốn dành cho Hồ Kiều Kiều một niềm vui bất ngờ.

Hắn muốn nàng biết rằng, bản thân đã không còn là gã thư sinh yếu ớt trói gà không chặt, đụng chuyện gì cũng cần nàng bảo vệ như trước kia nữa.

Hắn của hiện tại cũng có đủ năng lực để đối phó với Trần Lạc.

Trong lòng Tô Bạch vô cùng mong mỏi đêm nay trôi qua thật nhanh, để ngày mai hắn có thể đi gặp nữ tử cầm kiếm kia.

Tới lúc đó, hắn chỉ cần ngâm một bài thơ, chắc hẳn sẽ đủ để khiến nàng ta ra tay giúp đỡ một lần nhỉ?

……

Tô Bạch đang suy tính cách đối phó với Trần Lạc.

Trần Lạc cũng đang nghĩ cách đối phó với Tô Bạch.

Khuôn mặt Trần Lạc lạnh lùng nghiêm nghị, tay cầm thanh mạch đao dài mét tư, uy phong lẫm liệt, tự thân toát ra khí thế "kẻ cản ta phải chết".

Dù chỉ mặc y phục vải thô, râu ria xồm xoàm, nhưng đám lính gác cổng thành căn bản không dám tiến lên ngăn cản.

Chúng khúm núm cúi đầu, cung kính mời Trần Lạc vào thành.

Còn phí vào thành ư?

Làm gì có chuyện đó.

Lệ phí vào thành từ trước đến nay vốn chỉ dành cho phàm nhân.

Tiến vào trong thành, Trần Lạc bán hết đống con mồi săn được cho tửu lầu.

Túi trữ vật không có khả năng ngưng đọng thời gian, để lâu thịt sẽ ôi thối.

Hơn nữa, trên người hắn lúc này chẳng có lấy nửa xu, đang rất cần chút bạc.

Trần Lạc mua mấy cái bánh bao, tìm vài tên khất cái để dò hỏi tin tức về Tô Bạch.

Kẻ mang mệnh nhân vật chính thì dù đi đến đâu cũng là tâm điểm của mọi sự chú ý.

Bởi vậy, Tô Bạch lúc này đã nổi danh đến mức cả thành không ai là không biết.

Trần Lạc chỉ tốn vài cái bánh bao đã moi ra được toàn bộ tin tức về Tô Bạch, trong mắt bùng lên ngọn lửa giận dữ.

"Hóa ra là đồng hương." Trần Lạc nghiến răng nghiến lợi.

Tô Bạch ngày càng đắc ý vênh váo, vào thanh lâu uống rượu, chép lại vài bài thơ quen thuộc ở kiếp trước tặng cho hoa khôi, lập tức gây chấn động toàn thành, danh tiếng vang dội.

Quan trọng nhất là, có người ra giá cả ngàn lượng bạc trắng chỉ để xin Tô Bạch một bài thơ, nhưng đều bị hắn từ chối.

Từ chối thì cứ từ chối đi.

Đã coi khinh tiền bạc như vậy, tại sao còn đi trộm tiền của hắn?

Coi hắn là thằng ngu để lợi dụng chắc?

Trần Lạc càng nghĩ càng giận, chợt cảm thấy không thể giết Tô Bạch dễ dàng như vậy được, phải tiếp tục tống hắn vào Tượng Cô quán để người ta dạy dỗ lại cho đàng hoàng mới xong.

Nghĩ vậy, Trần Lạc rảo bước đi tới Khúc gia.

"Vị thiếu hiệp này, xin hỏi ngài đến Khúc phủ chúng ta có việc gì?"

Tên gia đinh gác cổng nhìn thấy thanh mạch đao to lớn, sắc mặt khẽ biến, vội chắp tay cung kính hỏi.

Bất kể dáng vẻ của Trần Lạc ra sao, kẻ có thể sử dụng mạch đao, nếu không phải cao thủ thì cũng là người có thân phận tôn quý.

Bởi lẽ mạch đao đắt hơn các loại binh khí thông thường rất nhiều.

Mà thanh mạch đao trong tay Trần Lạc, nhìn qua đã biết không phải phàm phẩm, ánh hàn quang lấp lánh kia tựa như thần binh lợi khí chém sắt như bùn.

Mấy tên gia đinh nhìn mà trong lòng không khỏi run sợ.

"Ta là Trần Lạc, có việc hệ trọng muốn bàn bạc với Khúc Gia Thụy, phiền ngươi vào trong thông báo một tiếng."

Trần Lạc không phải kẻ mãng phu thực sự, đối với người không có thù oán, tính tình của hắn vẫn rất ôn hòa.

"Vâng, thiếu hiệp xin mời vào trong."

Các gia tộc lớn đều có sảnh ngoài chuyên dùng để tiếp đón quý khách đến bái kiến.

Đám gia đinh khách khí mời Trần Lạc vào trong, dâng trà nước đầy đủ. Một tên trong số đó nhanh chóng chạy vào bẩm báo.

……

"Phụ thân, tên Tô Bạch kia dám tranh giành nữ nhân với con, con nhất định phải giết chết hắn."Trong phòng khách, một nam thanh niên y phục hoa quý, tướng mạo anh tuấn đang tức tối lên tiếng.

"Khốn kiếp!"

Nam tử trung niên ngồi trên ghế chủ tọa tức giận ném thẳng chén trà tới: "Nữ nhân, nữ nhân, trong mắt ngươi chỉ có mỗi nữ nhân thôi sao?"

"Ây da lão gia, Thụy nhi vẫn còn nhỏ, ông đừng kích động như vậy, dọa sợ Thụy nhi thì biết làm sao?"

Vị quý phụ lộ vẻ xót xa, vội vàng chạy đến trước mặt con trai, rút khăn tay ra lau vệt nước trà trên người hắn.

"Đúng là từ mẫu đa bại nhi!" Nam tử trung niên thấy vậy, cơn giận trong lòng càng bốc lên ngùn ngụt.

Khúc Gia Thụy hít sâu một hơi, giận dữ nói: "Trong mắt con đương nhiên đâu phải chỉ có mỗi nữ nhân. Nhưng Triệu Thanh Dao rõ ràng có hôn ước với con, nàng lấy cớ đến danh môn đại phái tu hành để từ hôn, con cũng đành chấp nhận. Thế nhưng ngoảnh đi ngoảnh lại, nàng ta đã câu kết với Tô Bạch. Nếu con không giết hắn, sau này còn mặt mũi nào nhìn đời?"

Hắn rất thích Triệu Thanh Dao, nhưng Triệu Thanh Dao lại chẳng hề có ý với hắn, điều này tự hắn biết rõ.

Nếu như Triệu Thanh Dao một lòng tu luyện giống như những lời nàng đã nói lúc từ hôn, hắn cũng cam tâm chấp nhận.

Hắn không có được, kẻ khác cũng đừng hòng có được.

Nhưng tại sao Triệu Thanh Dao lại nhìn Tô Bạch bằng con mắt khác?

Chẳng lẽ nàng cũng bị tài hoa của Tô Bạch mê hoặc rồi sao?

Hắn không phục!

Khúc Gia Thụy nuốt không trôi cục tức này.

Hơn nữa, Tô Bạch liên tục khiến hắn bẽ mặt, mà Triệu Thanh Dao lại đứng ra chống lưng cho tên đó.

Khúc Gia Thụy hắn đã mất sạch cả thể diện lẫn tôn nghiêm rồi.

Khiến cho bây giờ hắn ngay cả bước ra cửa cũng không dám, chỉ sợ bị người ta nhìn bằng ánh mắt dị nghị.

Khúc Thế Xương cũng nuốt không trôi cục tức này.

Lão cảm thấy khuê nữ của Triệu gia thật sự quá thiếu quy củ.

Khúc gia và Triệu gia vốn là thế giao, cho dù không kết thành phu thê thì cũng không nên làm mất mặt con trai lão đến mức này.

Đây rõ ràng là không hề coi Khúc gia ra gì.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!