Yến tiệc lần này quy mô khá lớn, Lê Bất Bần bất giác nói nhiều hơn thường ngày, dọc đường đi cứ dặn dò đủ điều, chủ yếu là nói cho Chương Văn và Dạ Thiên Lăng nghe.
Dạ Thiên Lăng chân ướt chân ráo mới đến, dĩ nhiên phải nhắc nhở cặn kẽ vài câu. Còn Chương Văn tuy đã tới đây hơn mười năm, nhưng phần lớn thời gian chỉ quanh quẩn trên núi, thế nên cũng cần dặn dò thêm.
"Đại ca yên tâm, huynh hiểu đệ mà. Mấy loại yến tiệc thế này, đệ chắc chắn chỉ vùi đầu vào ăn uống, chẳng màng chuyện gì khác đâu."
Chương Văn bày ra vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, hắn đã chuẩn bị sẵn sàng để đánh chén một bữa no nê.




