“Các đệ nên ra ngoài đi dạo với ta nhiều hơn.”
Lê Bất Bần cầm một vò linh tửu lên, ngồi giữa mấy người, không ngừng lải nhải: “Thân phận của ta đặc thù, có vài chuyện không tiện trực tiếp sắp xếp... Nhưng chỉ cần các đệ thường xuyên cùng ta ra ngoài lộ mặt, đám người kia tự nhiên sẽ biết phải làm thế nào...”
“Đúng rồi đại ca, tẩu tử sắp về rồi phải không?”
Dường như hơi phiền vì Lê Bất Bần cứ lải nhải mãi, Nguyên Thắng công đột nhiên lên tiếng chuyển chủ đề.




