"Lũ chuột nhắt Hạ Giới, sao dám làm càn?!"
Kèm theo vài luồng sáng từ xa lao tới, một tiếng quát lạnh lẽo như sấm nổ vang vọng khắp bốn phương.
Hà Lý và mọi người nghe vậy liền ngẩng đầu lên, chỉ thấy gần mười nam nữ đạo nhân đang lơ lửng giữa không trung. Kẻ mặc trường bào đủ màu, người đeo bảo kiếm sau lưng, có kẻ cầm Phất Trần, lại có người ôm ngọc như ý.
"Luyện Khí sĩ của Liệt Nhật Tông à? Đến nhanh thật đấy."
Thấy các đạo nhân hóa thành luồng sáng bay đến, Hà Lý chẳng cần nghĩ nhiều cũng đoán được thân phận của họ.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, vừa thấy những người này, Kiếm Phong Đạo Nhân lộ rõ vẻ mừng rỡ, buột miệng kêu lên:
"Trường Thụ sư huynh!!!"
Nghe tiếng gọi, vị đạo nhân trung niên tóc mai điểm bạc đi đầu nhíu mày nhìn lão.
"Kiếm Phong, đệ đúng là càng sống càng thụt lùi."
"Chỉ là mấy tên võ phu Hạ Giới thôi mà."
"Đệ đường đường là Kết Đan... thậm chí có thể vận dụng sức mạnh Giả Anh kỳ của người tu tiên vấn đạo, thế mà lại không đánh lại? Nếu không phải Bạch Kiếm sư muội phát hiện điều bất thường rồi báo tin để ta kịp đến..."
"Chẳng lẽ đệ định chết trong tay bọn chúng thật à?"
"Hừ, đúng là đồ phế vật!"
Trường Thụ đạo nhân nói chuyện cực kỳ gay gắt, không nể nang gì.
Kiếm Phong Đạo Nhân nghe xong, nụ cười trên mặt tắt ngấm, thần sắc trở nên gượng gạo, mất tự nhiên.
Tuy nhiên, sau giây phút ngượng ngùng ngắn ngủi, lão như chợt nhớ ra điều gì, vội vàng hét lớn: "Sư huynh, mọi người mau chạy đi! Hắn... đám người Hạ Giới này không phải dạng vừa đâu, mọi người không đánh lại được đâu!"
"Mau rời khỏi đây ngay!!!"
"Đợi khi hòn đảo trở về, nhất định phải báo cáo với Thái Thượng Trưởng Lão và Tông Chủ về đám người Hạ Giới này..."
Ý định của Kiếm Phong Đạo Nhân là cảnh báo các sư huynh đệ và những đệ tử nội môn tinh anh của Liệt Nhật Tông rằng Hà Lý không phải đối thủ mà họ có thể dây vào, tốt nhất là trốn ngay lập tức.
Chờ hòn đảo quay về Trung Giới rồi hãy lộ diện.
Đến lúc đó sẽ bẩm báo sự việc cho cao tầng Tông môn.
Nếu không, Tông môn mà cứ tiếp tục coi thường Hạ Giới... chắc chắn sẽ tổn thất nặng nề vì Hà Lý, thậm chí bị đám võ giả Hạ Giới này diệt môn cũng nên.
Đáng tiếc, lão chưa kịp nói hết câu thì đã bị đám người phía sau Trường Thụ đạo nhân cắt ngang.
"Kiếm Phong sư huynh nói cái gì thế?"
"Chỉ là mấy tên võ phu Hạ Giới thôi, dù có chút bản lĩnh, chút thần thông thì sao so được với chúng ta?"
"Sư huynh vừa mở miệng đã khẳng định chúng ta không đánh lại, còn xúi giục bỏ chạy là ý gì? Sao hả? Chẳng lẽ sư huynh tự thấy mình kém cỏi, mất mặt rồi nên nghĩ chúng ta cũng vô dụng như huynh à?"
"Huynh nghĩ Trường Thụ sư huynh cũng kém cỏi thế sao?"
"Đúng đấy, Kiếm Phong, huynh xuống cấp đến mức này rồi à?"
"Mấy con kiến hôi Hạ Giới này thắng được huynh chắc cũng chỉ nhờ vào uy lực thần thông thôi chứ gì?"
"Ha ha~ Đệ lại tò mò đấy, thần thông gì mà dọa được Kiếm Phong sư huynh ra nông nỗi này? Lại còn khiến huynh chắc chắn chúng ta không đánh lại mà khuyên bỏ chạy?"
"Muốn biết à? Thử với bọn chúng là biết ngay chứ gì?"
"Thủ đoạn của đám kiến hôi Hạ Giới..."
"Ta cũng muốn mở mang tầm mắt xem sao!"
Phía sau Trường Thụ đạo nhân, những kẻ lên tiếng đều trẻ tuổi hơn, có vẻ là những tu sĩ có thiên phú trong nội môn. Bọn họ hoàn toàn không để Hà Lý và những người khác vào mắt.Suy cho cùng, trong mắt bọn họ, đám người tập võ ở Hạ Giới cũng chẳng khác gì người phàm trần.
Hạng người như thế mà đòi thắng người Tu Tiên bọn họ ư?
Đúng là chuyện nực cười!
Thứ duy nhất bọn chúng dựa vào được, e rằng cũng chỉ là chút thần thông do Thiên Đạo Hạ Giới ban tặng mà thôi.
Thế nhưng, thần thông có đặc biệt, có ghê gớm đến đâu thì người dùng cũng chỉ là một tên võ phu Hạ Giới, làm sao mà mạnh được? Chẳng lẽ đám Luyện Khí sĩ tinh anh như bọn họ lại không đánh thắng nổi?
Kiếm Phong đúng là đồ phế vật quá rồi.
Trong lòng bọn họ đều nghĩ như vậy.
Thậm chí còn tỏ ra coi thường Kiếm Phong Đạo Nhân ra mặt.
Lão Trường Thụ kia nghe đám người phía sau xì xào, chẳng những không khuyên can bọn họ cảnh giác hơn...
Ngược lại, lão còn gật gù tán thành: "Kiếm Phong, ngươi có biết tại sao cùng là tu vi Kết Đan kỳ, mà ngươi chỉ được phái đến làm cái chức Thủ Sơn Trưởng Lão hữu danh vô thực không?"
"Nguyên nhân sâu xa chính là..."
"Cảnh giới của ngươi tuy không thấp, nhưng thuật pháp tinh thông quá ít, chiến lực có hạn, không gánh vác được trọng trách."
"Ngoài Thái Âm Hỏa và cái Hồ lô dưỡng kiếm ra, ngươi còn vẹo gì nữa đâu? Bọn ta thì khác, bọn ta tinh thông bách nghệ, nên là... đừng có đánh đồng bọn ta với ngươi."
"Ngươi so với bọn ta, còn kém xa lắm!"
"Lũ kiến hôi Hạ Giới mà ngươi không thắng nổi..."
"Với bọn ta chỉ là đồ bỏ đi, không đáng nhắc tới."
"Thế nên bớt la lối om sòm ở đây đi."
"Đợi bọn ta dọn dẹp xong đám kiến hôi này, quay lại sẽ tính sổ chuyện của ngươi sau!"
Nghe những lời này của Trường Thụ đạo nhân, sắc mặt Kiếm Phong Đạo Nhân càng lúc càng khó coi.
Lão đâu có ý coi thường sư huynh đệ, lão thật sự cảm thấy Hà Lý mạnh một cách vô lý. Lão đã tung hết bài tẩy ra mà còn chẳng dò được đáy sức mạnh của hắn...
Lão chỉ không muốn thấy mọi người chết chùm ở đây thôi.
Nên mới phải cắn răng hô hoán, khuyên can.
Ai ngờ, đám sư huynh đệ kiêu ngạo này, cùng đám Đệ Tử Nội Môn đi theo...
Bọn họ không tin thì thôi, lại còn quay sang mỉa mai, châm chọc người đã mạo hiểm cảnh báo cho mình? Nhất thời, Kiếm Phong Đạo Nhân cảm thấy nghẹn họng, khó chịu không nói nên lời.
Đồng thời, trong lòng bốc lên một cơn giận dữ dội.
"Được, được lắm! Ông đây đã nhắc chạy mà không nghe."
"Còn dám cười chê ông mày thua là do yếu kém?"
"Được thôi, đã tự tin mình mạnh, tự tin ăn được đám người Hạ Giới quái đản này..."
"Thì ông đây đếch thèm nói nữa. Ông chống mắt lên xem tụi bay thắng kiểu gì. Nhất là xem... tụi bay làm sao ăn được con 'Quái vật' ngang ngửa Hóa Thần kỳ kia!"
Kiếm Phong Đạo Nhân nghiến răng nghĩ thầm.
Thấy Kiếm Phong Đạo Nhân im miệng, đám Trường Thụ cũng chẳng thèm kháy đểu nữa.
Bọn họ chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm nhóm Hà Lý.
"Thắng được Kiếm Phong, kể ra cũng có chút bản lĩnh."
"Chỉ phái mình hắn đến đúng là bọn ta đã hơi coi thường các ngươi."
"Nhưng... đến đây là hết!"
"Người Hạ Giới các ngươi vốn chỉ là lũ kiến hôi phàm tục, sống được trăm năm là cùng."
"Nhưng nay bước chân vào địa phận Liệt Nhật Tông, các ngươi coi như có cơ hội đổi đời rồi đấy. Bọn ta sẽ dùng mạng, dùng xác của các ngươi để tránh cái Tai kiếp kỳ lạ ở Trung Giới kia.""Đến lúc đó, dù hồn bay phách lạc, nhưng thân xác các ngươi vẫn trường tồn, thậm chí sống thêm cả ngàn năm nữa."
"Thế nên, các ngươi phải thấy làm vinh hạnh mới đúng!"
"Các ngươi nên... khảng khái chịu chết đi!"
Lão vừa dứt lời, đám Luyện Khí sĩ xung quanh cũng lộ vẻ cợt nhả.
Nhóm Mục Lam nghe vậy thì nhíu mày.
Hồi nãy thấy thái độ của Kiếm Phong Đạo Nhân, họ đã thấy đám Luyện Khí sĩ cao cao tại thượng này quá sức tự kiêu rồi, nhưng giờ nhìn sang Trường Thụ đạo nhân và đám đệ tử, họ mới vỡ lẽ...
Kiếm Phong Đạo Nhân vẫn còn tử tế chán.
Dù sao Kiếm Phong ít nhất còn biết họ có chút bản lĩnh, không đến mức bắt họ phải "khảng khái chịu chết", còn cái đám này... là thực sự coi họ như lũ kiến hôi hay sao?
Mục Lam và mọi người càng nghĩ càng thấy ngứa mắt.
Ánh nhìn dành cho đám người kia cũng tràn ngập sát ý.
Trường Thụ đạo nhân đương nhiên nhận ra sát khí lạnh lẽo trên mặt họ, nhưng lão chẳng thèm để tâm.
"Sao hả? Lũ kiến hôi, còn muốn phản kháng à?"
Trường Thụ cười khẩy đầy khinh miệt.
Sau đó, lão lại nheo mắt cười nói...
"Đã muốn chơi, thì để các sư đệ sư muội và đệ tử trong môn phái của ta chơi với lũ kiến hôi Hạ Giới không biết trời cao đất dày là gì các ngươi một chút."
"Để cho các ngươi sáng mắt ra..."
"Xem khoảng cách giữa đôi bên lớn đến mức nào!"
Dứt lời, đám người kia cũng nở nụ cười gằn.
Có điều, còn chưa kịp động thủ.
Hà Lý đã nhíu mày đầy vẻ mất kiên nhẫn: "Lũ Luyện Khí sĩ các người, tên nào cũng cái nết này hả?"
"Hở ra là 'kiến hôi Hạ Giới'..."
"Ta thấy các ngươi đối với Hạ Giới hiện tại..."
"Đúng là... chẳng biết cái đếch gì cả!"
Ong!!!
Lời vừa dứt, đôi mắt vàng kim của Hà Lý bừng sáng, bộc phát Linh Niệm màu vàng khủng khiếp có thể nhìn thấy bằng mắt thường, tựa như trời sập, ập xuống đầu nhóm Trường Thụ đạo nhân.
Cảm nhận được sức mạnh kinh hoàng, nặng nề và ngột ngạt đang nghiền ép từ bốn phương tám hướng khiến người ta nghẹt thở, sắc mặt đám tu sĩ phía sau Trường Thụ đạo nhân đại biến.
Đồng tử Trường Thụ đạo nhân cũng co rút lại.
Thứ sức mạnh tương tự Thần thức tu sĩ này của Hà Lý...
Hình như... mạnh quá mức quy định rồi!
Đến cả lão cũng làm gì có sức mạnh khủng khiếp thế này, tên kiến hôi Hạ Giới này rốt cuộc là thần thánh phương nào?
Trường Thụ đạo nhân kinh hãi, nhưng cảm thấy luồng sức mạnh kia đang chực chờ nghiền nát tất cả, lão không kịp nghĩ nhiều, vội vàng bắt quyết thi pháp hòng chống đỡ...
Ong!!!
Pháp thuật vừa triển khai, trong nháy mắt, một hư ảnh quái vật nửa người nửa rồng, bán trong suốt và đỏ như máu hiện lên trên người lão. Sự nghiền ép của Linh Niệm cũng theo đó mà khựng lại đôi chút.
Nhân cơ hội này, Trường Thụ đạo nhân gầm lên...
"Lùi lại mau!!!"
Lão vừa dứt lời, đám người kia cũng nhân cơ hội hoảng loạn tháo chạy. Hà Lý khẽ nhíu mày, ngay lập tức, một luồng Linh Niệm mạnh hơn nữa tụ lại, hung hăng nghiền xuống...
Rắc!!!
Chỉ trong tích tắc, Trường Thụ đạo nhân mặt cắt không còn giọt máu, cảm nhận tử vong ập đến. Thân thể lão tức thì bị nghiền nát thành tro bụi!



