Nói thật, Lương Duy Thạch quả thực không đánh giá cao Phùng Văn Tiệp, thậm chí có thể nói là khá có thành kiến. Nhưng dù sao người ta cũng là lãnh đạo cấp trên, hơn nữa xuất phát từ "đại cục", chỉ cần đối phương chịu "cải tà quy chính", không cố tình gây khó dễ nữa thì hắn cũng chẳng thừa hơi đâu mà đi đôi co làm gì.
Càng không có ý định kéo đối phương ngã ngựa.
Kết quả tốt nhất là từ nay về sau nước sông không phạm nước giếng, hai bên bình an vô sự trải qua hết nhiệm kỳ của mình.
Thế nhưng, hắn không tài nào ngờ tới việc Bích Vạn Chí lúc bị dồn vào bước đường cùng lại cắn ngược một cái thật đau, khai toẹt cả Phùng Văn Tiệp ra.




