Hạ Định Vũ nhận ra tâm trạng của bố không tốt, trong lòng không khỏi hoảng hốt, bèn dè dặt hỏi: "Bố, hay là con về Sơn Nguyên lánh một thời gian nhé, đỡ ở đây gây thêm rắc rối cho bố?"
Hắn cũng chẳng phải muốn bỏ trốn. Thực ra, hắn không nghĩ mình phạm tội tày đình gì. Dù lúc đầu có nhúng tay can thiệp vào vụ án, nhưng chẳng phải là không thành công sao, cùng lắm chỉ tính là "chưa đạt" mà thôi.
Tỉnh trưởng Hạ hừ lạnh một tiếng, thầm mắng: Bây giờ anh mới biết là gây rắc rối cho tôi cơ đấy, thế trước đó anh nghĩ cái quái gì?
"Anh cứ ngoan ngoãn ở lại đây cho tôi, không được đi đâu hết. Nếu chuyện này thực sự có dính dáng đến anh, đến lúc đó nợ mới nợ cũ tính một thể!"




