Dù chỉ lên huyện ở có mấy ngày, nhưng lúc Lý Long về đến nơi, hắn đã phát hiện ra đất trong đội, chỗ nào chưa gieo lúa mì đông thì giờ cũng gần như gieo xong cả rồi. Cùng với độ ẩm đất dần khá lên, lúa mì cũng bắt đầu lên mầm, ngoài đồng chỗ này một mảng, chỗ kia một mảng xanh mướt, khiến vùng đất vốn hoang vắng bỗng trở nên đầy sức sống.
Bên mương ven đường, đám cây sậy có sức sống cực dai đã nhú lên những đầu non nhọn hoắt. Không ít đứa nhỏ đi học, tan học ngang qua đều bẻ mấy ngọn sậy ấy cầm chơi, lúc thì làm bút, lúc thì làm phi tiêu, lúc lại đem ra làm đồ cược. Nhưng chơi một lúc là chán, nhà nào có nuôi gia súc thì còn gom lại mang về cho chúng ăn.
Ví dụ như Lý Cường, mỗi lần tan học về, chỗ trống trong cặp sách của thằng bé đều nhét đầy mấy mầm sậy như thế. Vừa về tới nhà là đổ ra cho Số Bảy Mươi Sáu, coi như thêm bữa cho nó.




