Con dao mổ lợn bị hất văng ra xa năm sáu mét, rơi phập vào đống tuyết, chỉ còn lộ mỗi cái chuôi ở bên ngoài.
Vương Tài Mê cũng hoảng hồn, lùi liền mấy bước mới đứng vững lại được.
May mà lúc này những người đang giữ lợn đều hiểu rất rõ, lợn chưa chết hẳn thì tuyệt đối không được buông tay. Vì thế, cú giãy sống chết của con lợn rừng này cuối cùng vẫn không làm nó thoát ra được. Sau khi dao văng đi, máu liền phun thành dòng lớn, một phần bắn vào chậu, còn không ít văng ra ngoài.Máu chảy bớt đi, con lợn rừng lại giãy thêm một trận nữa, nhưng lần này yếu hơn hẳn, bị mọi người đè xuống lại ngay.
Máu từ từ ngừng chảy, lúc này Vương Tài Mê mới hoàn hồn, nói với mấy người đang giữ lợn: “Đè mạnh thêm chút nữa, cho máu ra được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Không thì nó chảy vào trong bụng, đến lúc rửa cũng khó.”




