Điều làm Lý Long hơi bất ngờ là Mạnh Hải Xuyên hình như nghĩ hắn ở quê mù tịt thông tin, thế mà lại bắt đầu thao thao bất tuyệt phân tích tình hình thị trường nghệ thuật hiện nay cho hắn nghe.
"Năm xưa chúng ta đem bao nhiêu tranh chữ của các danh gia ra bán như đồ mỹ nghệ bình thường để đổi lấy ngoại tệ. Tuy lúc ấy là vì mục đích kiến thiết đất nước, nhưng nói thật lòng thì đúng là phí của giời! Bao nhiêu trân phẩm quý giá như vậy mà bán tống bán tháo với giá vài chục, thậm chí chỉ vài đô la. Nếu giữ lại trong nước, bây giờ đáng giá biết bao nhiêu tiền, lại còn có thể cho bao nhiêu thế hệ học sinh chiêm ngưỡng, học tập nữa chứ!"
Lý Long bĩu môi, đúng là nói thì hay lắm.
Mấy cái thứ này, phải vào thời thái bình thịnh trị mới dần dà có giá, chứ vào thời loạn lạc thì chẳng đổi nổi một nắm gạo.




