Lý Long ngó nghiêng xung quanh nhưng chẳng thấy cái xác nào, trên mặt nước cũng không có. Hắn liếc nhìn những người khác, đám Lý Tuấn Phong vẫn đang mải mê chỉnh sửa cần câu của mình, chưa ai để ý.
Lý Long dứt khoát không câu nữa. Hắn xách cần câu đã móc sẵn mồi phổi, lần theo mùi hôi thối đi tìm, chẳng mấy chốc đã tới chỗ cửa cống ở phía đông bắc.
Cửa cống này không phải cái do hắn mới xây, mà là cống cũ vốn có của Tiểu Hải Tử, chuyên dùng để xả nước vào ruộng tưới tiêu.
Đặt chân lên mép mương xi măng phía dưới cống, Lý Long chợt nhớ ra đoạn mương mà bà con quen gọi là "mương xi măng" này chính là do hắn tự bỏ tiền túi ra xây.




