“Có việc gì anh cứ nói, giúp được thì tôi chắc chắn không tiếc sức.” Lý Long ngồi xuống đáp.
“Chủ yếu là tôi muốn nghe ngóng chút tin tức bên kia biên giới.” Lão Phạm đi thẳng vào vấn đề: “Tôi có mấy ông bạn làm ngoại thương mạn Đông Bắc, nghe bảo sau khi tách khỏi Liên Xô, dân bên đó sắp không có cơm mà ăn rồi.
Bất kể là quần áo, giày dép hay đồ ăn thức uống, chỉ cần chở sang được là bán sạch bách, lại còn kiếm được bộn tiền.
Phía Đông Bắc thì xa quá, nên tôi mới nghĩ thung lũng bên mình chẳng phải giáp ngay Kazakhstan sao? Liệu bên đó có làm ăn theo kiểu này được không?




