"Có chứ, đợt chưa có tuyết thì có gấu, sói thì vẫn gặp thường xuyên, thi thoảng lại thấy vài con tụ tập đi lùa dê rừng. Lại còn có cả linh miêu nữa, có lần mười mấy con cừu bị lạc, chú đi tìm thì bắt gặp một con linh miêu đang ngoạm con thỏ rừng, cơ mà nó chạy nhanh quá, chớp mắt cái đã lặn mất tăm."
Những mẩu chuyện trên núi quanh đi quẩn lại cũng chỉ có chừng ấy, nhưng với Lý Long thì nghe lúc nào cũng mới mẻ. Dù phần lớn thời gian bây giờ hắn đều ở dưới huyện hoặc trên thành phố, nhưng với dãy Thiên Sơn này, hay nói đúng hơn là cả vùng Bắc Thiên Sơn này, mối liên kết giữa hắn và nơi đây đã quá sâu đậm, căn bản không thể nào dứt bỏ được.Hắn thích nghe bà con mục dân kể chuyện núi rừng. Cảm giác những câu chuyện ấy chính là máu thịt, lông tóc, dây thần kinh và cả những nét biểu cảm của ngọn núi lớn này vậy.
Thiên Sơn, luôn tràn đầy sức sống.
Harimu trò chuyện với Lý Long một lát rồi lại quay ra bận rộn mổ cừu. Một tấm da bò vừa lột được trải rộng trên nền tuyết, to bằng cả một căn phòng nhỏ, mấy thanh niên đang ngồi trên đó sơ chế nội tạng.




