Ngày ba mươi mốt tháng mười, tuyết rơi lất phất.
Tuyết thời này vẫn rơi sớm hơn so với hai ba mươi năm sau. Mấy con nhím trong khoảng sân lớn đã sớm tìm được hang ngủ đông, lúc này đều đã chui tọt vào trong, ngáy khò khò ngon lành.
Mặc kệ Tiểu Hắc rất muốn gọi mấy con vật nhỏ từng nhiều lần làm nó bị thương ra chơi, thậm chí còn chầu chực sủa ầm ĩ ở kẽ hở trước cửa hang, lũ nhím vẫn nằm im bất động, chìm sâu vào giấc nồng từ đời nào.
Những hạt tuyết nhỏ xíu rơi đập vào mặt hơi rát. Lý Long từ trong nhà bước ra, đưa bàn tay đang đeo găng hứng vài hạt xem thử. Trông chúng chẳng khác gì hạt muối, không có hình lục giác, đương nhiên cũng chẳng phải tinh thể lập phương, tóm lại là chẳng ra hình thù gì.




