Tiền em kiếm được cũng có dễ dàng gì đâu, sao bì được với công việc ổn định, an nhàn của các anh. Chẳng qua tính em không ngồi yên trong văn phòng được, không làm nổi việc ăn lương nhà nước, sinh ra vốn chẳng có số ăn cơm nhà nước nên đành chịu thôi. Với lại, anh ao ước được như em, nhưng anh thử nghĩ xem có bao nhiêu người đang ao ước được như anh kìa."
Dứt lời, Lý Long lên xe nổ máy, phóng đi mất.
Tần Hướng Đông vừa lau xe vừa ngẫm nghĩ lại những lời Lý Long vừa nói, thấy quả đúng là như vậy thật.Mình được ăn cơm nhà nước, tháng nào cũng lĩnh lương đều đặn, lại còn có thêm đồng ra đồng vào, đúng là khối người phải ghen tị rồi.




