"Chà, Tuyết Bình ngoan quá, Tuyết Cầm cũng ngoan nữa." Lý Long cười khen hai đứa cháu gái: "Dạo này ở trường vẫn tốt chứ mấy đứa?"
"Ngoài thành tích học tập ra thì cái gì cũng tốt." Trần Lệ Dung vừa xào thức ăn vừa nói vọng ra: "Chuyện học hành ấy mà... ôi dào, kém xa cái Quyên với thằng Cường. Sau này Minh Minh với Hạo Hạo, chú với Hiểu Hà phải rèn từ bé đấy nhé, chứ không khéo lại đau đầu như hai đứa nhà chị."
"Không ổn thì thuê gia sư xem sao chị." Lý Long chợt nhớ tới hai đứa con của Ngọc Sơn Giang, bèn nói: "Bạn em là người dân tộc, hồi trước học trường tiếng Kazakh. Về sau muốn thi trung cấp nên đã thuê hẳn giáo viên về hưu kèm cặp, hiệu quả tốt lắm. Giờ học trong lớp tiếng Hán mà thành tích cũng ở mức khá giỏi rồi đấy."
Nghe hắn nói vậy, Trần Lệ Dung cũng hơi động lòng.




