"Như thế... liệu có tiện không?" Cố Hiểu Vũ dĩ nhiên là mừng rỡ, nhưng cũng sợ làm ảnh hưởng tới Tưởng Anh Nam.
"Có gì mà không tiện, cậu đâu phải người ngoài. Quy định của trường mình có nêu rõ mà, cán bộ công nhân viên nội bộ được phép mượn dùng. À đúng rồi, nếu cậu muốn cảm ơn mình thì tìm giúp mình thêm mấy miếng ngọc bội chất lượng chút nhé.
Mấy người họ hàng nhà mình thấy chiếc vòng ngọc kia đều thích mê, mà mình thì đâu thể cho được. Nghe nói cậu cũng không bán mấy thứ này nữa rồi, nhưng chỗ chị em thân thiết với nhau, mình tuyệt đối không hé răng ra ngoài đâu. Nếu tìm được thì kiếm giúp mình một hai món, để mình tiện ăn nói với người nhà."
"Được, thế giờ mình qua luôn nhé." Cố Hiểu Vũ cười nhận lời.




