Sáng mùng Một Tết, như thường lệ, mọi người lại bị vô số tiếng pháo nổ đánh thức.
Tối qua Minh Minh và Hạo Hạo ngủ hơi sớm, nên mới hơn bảy giờ, trời vẫn còn tối đen, vừa nghe tiếng pháo nổ bên ngoài là hai đứa đã bò dậy mặc quần áo, rồi chạy tót ra ngoài theo chân Lý Cường.
Bên ngoài rất lạnh, nhưng mấy đứa nhỏ chẳng hề sợ. Chúng chạy ào ra xem hàng xóm xung quanh có nhà nào đốt pháo chưa, rồi lại ba chân bốn cẳng chạy vào, phụ giúp Lương Nguyệt Mai đang đun nước — nói là phụ, chứ thật ra cũng chỉ lăng xăng chạy vặt.
Rất nhanh, Trần Lệ Dung và Lý Hà cũng sang giúp một tay. Thấy không còn chỗ để chen vào, Lý Cường liền đi vào buồng trong, lấy tràng pháo điện quang một nghìn quả để trên bức tường sưởi bằng gạch xuống, cùng Minh Minh và Hạo Hạo xé lớp vỏ giấy, mang ra ngoài buộc vào cành cây dài đã chuẩn bị sẵn.




