Dù sao tiền kiếm được cũng là của con trai, mà trong đó cũng có một phần của ông. "Nương tay" đồng nghĩa với việc đẩy tiền của con trai ra ngoài, thế thì tuyệt đối không được.
Đương nhiên, Lý Thanh Hiệp cũng thuộc dạng gừng càng già càng cay. Lúc nói chuyện, ông thường dìm xuống một chút trước rồi mới nâng lên. Thực tế chẳng tổn thất đồng nào, nhưng trong mắt người ngoài thì rõ ràng là ông cụ đã giơ cao đánh khẽ rồi.
Trông thấy đĩa cua Lý Long bưng sang, ông cụ tỏ ra khá bất ngờ. Chuyện Lý Long mang cua giống về thả thì ông biết, nhưng ông chưa từng nghĩ cái xứ này lại có thể nuôi sống được cái giống này.Dù đã ở đây mấy năm, biết điều kiện sống thực ra chẳng hề tệ, nhưng trong mắt Lý Thanh Hiệp, nơi này vẫn là chốn kham khổ giá lạnh. Trồng hoa quả thì được, chứ nuôi mấy thứ như tôm cua thì hơi khó.
"Thế mà cũng nuôi sống được cơ đấy." Lý Thanh Hiệp cầm một con cua lên xem thử, "Không to lắm nhỉ..."




