Đi trên con phố xa lạ, lần đầu tiên Mạc Lâm Sinh hiểu rõ ràng thế nào là "cảm giác như cách một đời".
Vì đi lại bất tiện nên cậu bước khá chậm, vừa hay lại tiện quan sát xung quanh.
Huyện nhỏ này thực ra còn lạc hậu hơn huyện quê cậu nhiều, chẳng có mấy tòa nhà cao tầng, hầu hết toàn là nhà cấp bốn. Đường sá gồ ghề, hàng quán thưa thớt, người đi lại càng ít.
Thế nhưng sau hơn một tháng sống trong núi, chỉ chừng ấy người qua lại cũng đủ khiến cậu dấy lên chút sợ hãi mơ hồ.




