Trong lúc lão hầu còn đang trầm ngâm, Không Không đạo nhân đã trong chớp mắt lướt qua đoạn ký ức bị cố ý che lấp của lão, biết được rốt cuộc bước kế tiếp Trần Ngọc Xu muốn đánh nước cờ nào.
Ông nheo mắt mỉm cười, hồi lâu sau mới cất tiếng tán thưởng.
“Ngọc Xu, ngươi lại muốn dùng pháp này để đối phó nhân kiếp sao? Cũng phải, kẻ không mưu toàn cục thì không đủ sức mưu một phương; kẻ không mưu vạn thế thì không đủ sức mưu nhất thời.
Kiếp nạn cản đường như thế, đối với ngươi mà nói, cẩn trọng thêm vài phần cũng chẳng có gì quá đáng. Còn chuyện tốn bao nhiêu thời gian, dài ngắn ra sao, vốn không đáng để bận lòng quá nhiều.




