Đang độ cuối xuân, từ trên mây nhìn xuống, nơi này non xanh nước biếc trải dài vô tận, liễu xanh đào thắm, phong quang quả thực chẳng tệ.
Khi Trần Hằng hạ xuống một ngọn núi, hắn đưa mắt nhìn theo dòng nước róc rách uốn quanh chân núi, chỉ cách đó mấy chục dặm đã có một tòa thành lớn. Hàng quán dày đặc như mây, nhà cửa mái hiên chen chúc, san sát nối nhau.
Cũng chẳng rõ hôm nay là ngày lễ tiết gì của vùng đất này, khắp các đường phố ngõ hẻm gần như chật ních người, chen vai thích cánh, náo nhiệt vô cùng.
Từng tràng tiếng rao bán cũng không ngừng vọng tới, hết đợt này đến đợt khác. Chỉ thoáng liếc qua cũng đủ thấy tòa thành này quả thực đông đúc phồn thịnh.




