Trong tiếng gió vù vù của máy sấy, Lạc Bắc ngoan ngoãn nghiêng đầu theo hướng gió của Diệp Lương, khẽ điều chỉnh tư thế để cô dễ thao tác hơn.
"Được rồi, ngoan nào, đừng cử động. Anh cứ tìm tư thế nào thoải mái mà ngồi là được." Diệp Lương nói.
Lạc Bắc đành ngồi im. Nhưng tư thế lúc này, bảo thoải mái hay không thoải mái đều đúng cả. Bởi hắn đang ngồi ở đầu giường, còn Diệp Lương để cho tiện thì tựa luôn vào sau lưng hắn, hai người sát vào nhau.
Hắn ngửi thấy rõ mồn một hương sữa tắm thanh mát trên người Diệp Lương, cảm nhận được hơi ấm mềm mại truyền qua lớp áo ngủ, và cả nhịp phập phồng khe khẽ theo từng hơi thở của cô.




