Trong bóng tối mịt mù, Lạc Bắc lặng lẽ nằm đó. Hắn tự nhủ phải mau ngủ đi, đừng nghĩ ngợi gì nữa, sáng mai thức dậy, vở kịch này sẽ hạ màn.
Nhưng có những thứ, đâu phải cứ muốn là kiểm soát được.
Hắn nhớ lại lần quay quảng cáo công ích đó. Rõ ràng họ nên toàn tâm toàn ý diễn cho ăn ý, vậy mà khi hơi thở ấm áp của Diệp Lương phả lên mặt, đầu óc hắn dường như chỉ còn một khoảng trống rỗng.
Có lẽ từ lúc đó, hắn đã bắt đầu để tâm.




