Trong hốc cây, bầy thanh văn linh lộc không ngừng mang vu dược tới.
Viêm Lâm lòng đầy phiền não, miệng vẫn nhai ngấu nghiến mớ vu dược.
Dù phẩm giai của những vu dược này không cao, nhưng có còn hơn không, chỉ là để chữa khỏi thương thế của hắn thì cần quá nhiều thời gian.
Thế nhưng Viêm Lâm biết mình không thể chậm trễ thêm nữa. Có dị tộc đang lén lút săn lùng nhân tộc, lại còn bắt đi bao nhiêu người như vậy, hắn nhất định phải truyền tin tức này về.




