[Dịch] Ta Dùng Tri Thức Thành Thần

/

Chương 12: Kiếp thứ tư

Chương 12: Kiếp thứ tư

[Dịch] Ta Dùng Tri Thức Thành Thần

Hạ Chu Hát Tửu

8.783 chữ

22-08-2026

Trong cơn mê man, Lục Hằng mở bừng mắt.

Đập vào mắt hắn là khung cảnh bệnh viện, cánh tay phải còn đang cắm kim truyền dịch.

Toàn thân rã rời, đầu cũng hơi đau nhức.

‘Mình... vẫn chưa chết à?’

Lục Hằng cảm nhận tình trạng cơ thể, vừa mới nghĩ bụng chắc mình "được cấp cứu sống lại sau vụ tai nạn giao thông", thì ngoài cửa bỗng vang lên một giọng nữ trong trẻo.

“Bệnh nhân Lục Hằng.”

Một cô y tá dáng người nhỏ nhắn bước vào, vừa lật xem bệnh án vừa nhìn cậu học sinh lớp mười một đang phải truyền nước vì sốt cao.

“Thầy giáo đã đóng viện phí cho em rồi nhé.”

Y tá nhìn bình truyền dịch, thấy vẫn còn thuốc mới yên tâm nói tiếp: “Lúc nãy em ngủ say quá nên thầy giáo về trước rồi.

Trước khi đi, thầy có nhờ chị nhắn em cứ yên tâm dưỡng bệnh, thầy xin nghỉ ốm giúp em rồi đấy.”

‘Thầy giáo? Ốm sao?’

Dòng suy nghĩ của Lục Hằng khựng lại, nhưng ngay sau đó, vô số ký ức kỳ lạ ùa vào tâm trí hắn.

‘Mình là học sinh lớp mười một... học ở trường trung học phúc lợi do nhà nước tài trợ... Trong trường đa phần là trẻ mồ côi và trẻ em bị bỏ lại ở quê...’

Khi tiếp nhận mớ ký ức này, Lục Hằng ý thức rất rõ chúng không thuộc về "mình", mà là của "cơ thể này".

Thế nhưng, cảm giác lại chân thực y như chính hắn từng trải qua vậy.

‘Mớ ký ức này đa số toàn là chuyện đánh lộn nô đùa của con nít, chẳng có giá trị gì.

Dù có chút kiến thức cấp hai, cấp ba đi nữa thì cũng chẳng thấm vào đâu so với kiếp trước của mình.’

Lục Hằng nhanh chóng sắp xếp lại ký ức, đồng thời nhận ra kiếp này mình vẫn "thân cô thế cô".

Nhưng mấy chuyện đó không phải là quan trọng nhất.

Quan trọng nhất là, sau khi lục lọi trí nhớ, Lục Hằng phát hiện thế giới này lại tồn tại một thứ vô cùng thần kỳ gọi là "thuốc tổng hợp".

Đại khái là, người bình thường uống vào có thể cường hóa thể phách.

Nếu uống đủ liều lượng, thậm chí có thể đạt tới "thể phách gấp 3 lần" người bình thường.

Ngoài ra, thế giới này còn có một loại pháp môn tu luyện đặc thù.

Người tu luyện pháp môn này được gọi là "võ giả".

Võ giả cơ bản có thể sở hữu "thể phách gấp 5 lần" người thường, nếu dùng thêm thuốc tổng hợp thì có thể lên tới gấp 9, thậm chí là 10 lần!

Có điều, cả "thuốc tổng hợp" lẫn "pháp môn tu luyện" này đều khá bí mật.

Người bình thường chỉ mới nghe loáng thoáng chứ không có cơ hội tiếp xúc thực tế.

Nghĩ tới đây, Lục Hằng bỗng dưng nổi hứng thú.

‘Thuốc tổng hợp? Võ giả?

Thế giới này... xem ra không hề bình thường... Ít nhất là khác hẳn ba kiếp trước...’

Lục Hằng vừa suy ngẫm, vừa nhìn theo bóng lưng cô y tá đang rời đi.

‘Pháp môn tu luyện của võ giả thì mình không rành lắm.

Nhưng thuốc tổng hợp thì nói trắng ra cũng chỉ là một dạng "phương trình phản ứng hóa học".

Giá mà được xem thử phản ứng của các nguyên tố cơ bản cấu tạo nên nó thì tốt...

Chắc mình cũng điều chế lại được...’

Mặc dù thời đại học Lục Hằng học chuyên ngành Toán, nhưng hồi cấp ba thành tích các môn tự nhiên của hắn đều rất xuất sắc.

Thứ nghe có vẻ thần kỳ như thuốc tổng hợp này, dưới góc nhìn của Lục Hằng thực chất chỉ là một "phản ứng hóa học mới" mà thôi.

Có điều, ngay sau đó Lục Hằng lại cảm thấy tò mò về chính thói quen hành vi và suy nghĩ của mình hiện tại.

Bởi vì nếu đổi lại là bản thân trước kia, khi đột nhiên xuyên đến một thế giới như thế này, chắc chắn hắn sẽ phải ồ lên kinh ngạc và cảm thán thế giới này đúng là quá đỗi khó tin.Nhưng giờ đây, khi nghe đến những vật chất và loại thuốc kỳ lạ này, phản ứng đầu tiên của Lục Hằng lại là "phân tích". Hắn muốn xem "phương trình phản ứng hóa học" của chúng để xem mình có thể sao chép lại được không.

‘Mình thế này chắc là học đến tẩu hỏa nhập ma rồi... Thấy cái gì cũng muốn "phân tích" với "nghiên cứu cặn kẽ", lại càng muốn hiểu rõ "nguyên lý cơ bản" của chúng...’

...

Một năm rưỡi tiếp theo.

Trong suốt học kỳ hai năm lớp mười một và cả năm lớp mười hai.

Vì đã "sống lại lần thứ tư", Lục Hằng quá quen thuộc với việc này nên giữ tâm thế rất bình thản. Hắn bắt đầu tập trung giải quyết những đề tài toán học mà kiếp trước mình chưa lĩnh hội hết.

Cũng bởi sau lần sống lại thứ tư này, Lục Hằng mơ hồ cảm thấy có lẽ mình vẫn còn "kiếp sau".

Nếu có kiếp sau, việc học hành lại càng trở nên quan trọng.

Bởi vì chỉ cần tích lũy đủ nhiều, hắn thực sự có thể đạt tới cảnh giới "sinh ra đã biết".

‘Cao thủ trong tiểu thuyết thường nói: "Phía trước hết đường rồi"...’

Lục Hằng nhìn đống bài tập toán trên bàn, ‘Nhưng con đường học tập này, đúng là như Hạ Hầu Đôn nhìn Louis XVI, một mắt chẳng thấy đầu đâu cả...’

...

Kỳ thi đại học.

Lục Hằng dễ dàng đạt 692 điểm, nhận được giấy báo trúng tuyển của "Đại học Đệ Nhất Hạ Triều" ở thế giới này.

Nhưng ngay sau đó, hắn còn nhận được lời mời nhập học chính thức từ "Đại học Y Dược tỉnh Liên".

Đứng trước lời mời nhiệt tình của cả hai trường, Lục Hằng suy nghĩ kỹ càng rồi quyết định kiếp này sẽ theo đuổi "Y lý".

Bởi vì Đại học Y Dược tỉnh Liên chính là nơi phát nguyên của thuốc tổng hợp.

Đứng trước khối kiến thức mới mẻ cùng thứ "kỳ lạ" chưa từng xuất hiện ở "thế giới bình thường" này, Lục Hằng đương nhiên chọn vế sau. Hắn muốn học hỏi và tìm hiểu cặn kẽ về chúng.

‘Nếu học được, ngộ nhỡ mình lại có kiếp sau... hơn nữa kiếp sau lại rơi vào một thế giới bình thường, liệu mình có thể trở thành "Cha đẻ của thuốc tổng hợp" không nhỉ?’

Lục Hằng cũng có chút toan tính nhỏ cho riêng mình. Hắn muốn nhận được nhiều sự chú ý hơn, muốn có được những "vinh dự đặc biệt" mà trong điều kiện bình thường không thể nào đạt tới.

Coi như là một chút sĩ diện nhỏ nhoi.

Chỉ là sau khi vào trường đại học này, chọn ngành "Dược học" và theo học suốt nửa năm trời, Lục Hằng bỗng nhiên thấm thía một câu nói:

(Khuyên người học y, đúng là trời đánh thánh đâm...)

...

‘Mấy thứ này rốt cuộc là cái quái gì thế?’

Trong giờ học, Lục Hằng nhìn cuốn giáo trình trước mặt.

"Dược học" là môn học bao hàm cả hóa học, sinh học và y học.

Nói một cách đơn giản thì chính là "bào chế thuốc".

Có điều, các kiến thức cốt lõi Lục Hằng đều đã học thuộc lòng, cũng có thể thử chế tạo một vài loại thuốc thông thường.

Nhưng phản ứng cụ thể bên trong là gì, nguyên tố nào giúp những phản ứng này có thể chữa lành cho cơ thể con người thì Lục Hằng chỉ hiểu được ba, bốn phần. Hắn chỉ biết áp dụng "công thức chết", kiểu "nguyên tố nào" thì tạo ra "thuốc nào".

Sáu, bảy phần còn lại hắn hoàn toàn mù tịt, từ đó không thể nào đổi mới hay tối ưu hóa dựa trên các phương thuốc có sẵn.

‘Rõ ràng, mình cũng chẳng phải là thiên tài trong lĩnh vực y học, không thể nào học một biết mười được...’

Đứng trước môn Dược học mới mẻ này, Lục Hằng lại một lần nữa cảm thấy bản thân không hề thông minh.

Hắn nghĩ ngợi một hồi, thấy mình cũng chỉ có thể giống như lúc học toán, chọn cách học vẹt, ghi nhớ máy móc.

Chỉ là với cái "thiên phú" thế này cùng "thành tích đội sổ trong lớp"...Lục Hằng cũng biết mình rất khó vào được các "công ty thuốc tổng hợp", chứ đừng nói đến chuyện lấy được tài liệu hay mẫu vật thật của loại thuốc này.

May thay, ở trường đại học, Lục Hằng có quen một cậu bạn.

Cậu ta tên là Đàm Quang Thành.

Dù học hành lẹt đẹt, nhưng bố cậu ta lại là quản lý cấp cao trong một công ty thuốc tổng hợp.

Cậu bạn này trạc tuổi Lục Hằng, lại còn học chung lớp.

Nhờ học mót được không ít kinh nghiệm giao tiếp từ Tôn kinh lý, cộng thêm việc cố tình tiếp cận, chỉ trong vỏn vẹn nửa năm, Lục Hằng đã xưng huynh gọi đệ ngon lành với Đàm Quang Thành.

Mục đích của hắn là tìm cơ hội ghé qua công ty của bố Đàm Quang Thành một chuyến, để tận mắt xem thuốc tổng hợp trông ngang dọc ra sao.

Nếu được, Lục Hằng còn muốn xem cả công thức bào chế tuyệt mật của loại thuốc này.

Có điều, Lục Hằng chưa bao giờ chủ động nhắc tới chuyện đó.

Bởi vì hắn từng tận mắt chứng kiến vài người bạn của Đàm Quang Thành chỉ vì tò mò hỏi han mấy chuyện này mà bị cậu ta tự động giữ khoảng cách.

Đó đều là bài học nhãn tiền, chứng tỏ Đàm Quang Thành chẳng hề ngốc, cậu ta thừa sức phân biệt được ai mới là người thật lòng kết bạn với mình.

‘Phải đợi cơ hội để cậu ta tự mình mở lời...’

Lục Hằng hiện tại vẫn còn trẻ, hắn tính toán cho dù có dính lời nguyền "mười tám năm một kiếp nạn" thì bản thân vẫn còn tận "mười sáu năm" để sống.

Mười mấy năm trời, Lục Hằng không tin mình không trà trộn vào được, cũng chẳng tin Đàm Quang Thành từ đầu đến cuối không hé răng nửa lời.

Huống hồ, Đàm Quang Thành dẫu sao cũng chỉ là thanh niên mới lớn.

Lục Hằng cảm thấy chỉ cần mình đối xử tốt với cậu ta hơn một chút, cái tầm tuổi mười chín đôi mươi bồng bột này, khéo có ngày cậu ta lại nhịn không được mà tự tuôn ra hết.

Chỉ là lần chờ đợi này...

Lục Hằng đợi ròng rã suốt một năm trời, vẫn chẳng thấy Đàm Quang Thành đả động gì tới chuyện đó.

Hai người thi thoảng trò chuyện, phần lớn cũng chỉ tán dóc về mấy kiến thức dược lý thông thường.

Lục Hằng đôi khi cũng phải chậc lưỡi cảm thán, cái miệng của cậu ta... đúng là kín như bưng!

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!