[Dịch] Ta Dùng Tri Thức Thành Thần

/

Chương 13: Nhận được lời mời

Chương 13: Nhận được lời mời

[Dịch] Ta Dùng Tri Thức Thành Thần

Hạ Chu Hát Tửu

8.269 chữ

22-08-2026

Thấm thoắt lại một năm nữa trôi qua.

Năm ba đại học, trường bắt đầu cho nghỉ đông.

Vì không có chỗ ở cố định, Lục Hằng vẫn chọn ở lại ký túc xá giống hệt hai kỳ nghỉ đông trước.

Tối ngày thứ sáu của kỳ nghỉ.

Lúc Lục Hằng đang ở trong phòng ký túc xá học thuộc mấy công thức thuốc.

Đàm Quang Thành với dáng người hơi thấp bé đi ngang qua, bèn dừng bước trước cửa phòng hắn.

"Tớ nghe cố vấn học tập bảo năm nay cậu vẫn ở lại trường, ghé qua xem thử, hóa ra cậu ở đây thật à?"

Đàm Quang Thành rất có thiện cảm với Lục Hằng.

Bởi vì trong hơn hai năm qua, thái độ của Lục Hằng đối với Đàm Quang Thành luôn là: cậu có việc thì hắn giúp, cậu không có việc thì hắn tuyệt đối không làm phiền.

Hắn đã sao chép y nguyên khuôn mẫu của Tôn kinh lý, tái hiện lại tuyệt chiêu "dính người nhưng không dính vạ".

Hơn nữa, kiểu người như vậy không chỉ dễ sống ngoài xã hội mà ở trong trường học cũng rất được lòng mọi người.

Đàm Quang Thành rất thích kết bạn với kiểu người này, vì hoàn toàn chẳng có rắc rối gì, chỉ toàn mang lại sự thuận tiện.

"Quang Thành, cậu cũng không về quê à?"

Thấy cậu bạn đến, dù Lục Hằng thừa biết mẹ của Đàm Quang Thành là phó giáo sư trong trường, ngày thường cậu ta cũng sống cùng mẹ ở trong trường, nhưng hắn vẫn giả vờ như không biết gì.

"Mẹ tớ là giáo sư trong trường mà." Đàm Quang Thành nhanh nhảu đáp: "Hình như trước đây tớ kể với cậu rồi đúng không? Cậu quên rồi à?"

Đàm Quang Thành vừa nói vừa bước vào phòng, cũng chẳng hề để bụng.

Vì cậu thừa hiểu tính cách của Lục Hằng: cái gì cũng không hỏi, cái gì cũng không kể.

Nhưng hễ có việc tìm đến, Lục Hằng chắc chắn sẽ giúp đỡ.

Hơn nữa, Lục Hằng cũng không giống mấy đứa bạn học khác, cậy việc cậu là con trai của sếp lớn trong "công ty thuốc tổng hợp" mà nhờ vả chuyện này chuyện kia.

Chẳng hạn như nhờ lấy hộ ít thuốc, hay mua thuốc với giá mèm.

Lục Hằng từ đầu đến cuối chưa từng hé răng nhờ vả nửa lời.

Lâu dần, Đàm Quang Thành đã xem Lục Hằng là một trong số ít những người anh em tốt của mình.

Cậu cảm thấy người anh em này chơi với mình hoàn toàn không phải vì vụ lợi.

Vì thế cậu cũng chẳng bao giờ đả động đến những chuyện liên quan tới lợi ích, sợ làm hỏng tình bạn "trong sáng" thời đại học này.

......

Chín giờ tối.

Hai người ăn tối tại một quán lẩu nhỏ trước cổng trường.

"Lục Hằng, kỳ nghỉ đông này tớ cũng ở lại trường, hai đứa mình coi như là hàng xóm rồi."

Ăn xong, Đàm Quang Thành chủ động thanh toán rồi mở lời mời: "Tết này nếu cậu không về..."

Cậu vừa định buột miệng nói ba chữ "không về nhà", nhưng chợt nhớ ra Lục Hằng là trẻ mồ côi nên vội đổi lời: "Nếu cậu không đi đâu chơi, tớ sẽ nói với bố mẹ một tiếng, chúng mình cùng đón giao thừa nhé?"

'Đón giao thừa? Đến nhà cậu ta? Cùng với cả bố mẹ cậu ta?'

Lục Hằng khẽ động tâm, cảm thấy đây hẳn là một bước đột phá.

'Kiên nhẫn chờ đợi suốt hai năm rưỡi, cuối cùng cũng thấy được chút tia hy vọng...'

Lục Hằng thầm nghĩ trong lòng, ngoài mặt vẫn tỏ ra tự nhiên gật đầu đồng ý.

'Hai năm tuy dài, nhưng còn tốt chán so với việc tự cắm đầu vào học rồi dựa vào thực lực để chen chân vào công ty của họ...

Chứ nếu thật sự phải đọ thực lực cứng, với cái thành tích nửa mùa này của mình thì e là hết hy vọng...

Hơn nữa, cho dù có vào được thì trong thời gian ngắn cũng chẳng thể nào chạm tới những thứ cốt lõi.'

Dù công ty thuốc tổng hợp sẽ ưu tiên tuyển nhân viên từ "Đại học Y Dược tỉnh Liên" (trường mẹ), nhưng yêu cầu về điểm số, sát hạch cùng đủ loại bằng cấp, chứng chỉ rườm rà khác đều cao ngất ngưởng.Lục Hằng chỉ nghĩ thôi đã thấy nhức hết cả đầu.

Nhất là cái "hành trình thăng tiến" sau khi vào công ty, Lục Hằng lại càng mù tịt.

Chi bằng thử đi đường tắt, học cách linh hoạt một chút.

Trực tiếp tiếp cận "bố của Đàm Quang Thành" - vị quản lý cấp cao của công ty.

......

Tối hôm đó.

Đàm Quang Thành về nhà, kể với mẹ chuyện Lục Hằng sẽ đến nhà ăn Tết.

Nghe con trai muốn mời bạn học về nhà đón năm mới, mẹ Đàm cũng không nghĩ ngợi nhiều.

Bởi vì bà ít nhiều cũng từng nghe con trai nhắc tới cái tên "Lục Hằng" này.

Ấn tượng gắn liền với cậu thanh niên này là "chất phác", "có trách nhiệm", "không mưu mô", cùng với "tay chân nhanh nhẹn, hay giúp đỡ người khác".

Với một người bạn học như thế đến nhà ăn Tết.

Mẹ Đàm không những đồng ý mà còn gọi điện báo trước cho bố Đàm ở công ty một tiếng.

Dù sao nhà có thêm người lạ đến đón năm mới thì cũng phải báo một tiếng.

Bố Đàm vốn là người cởi mở, nghe vợ và con trai đều đã đồng ý thì cười ha hả đáp: "Tết nhất mà, càng đông người càng vui chứ sao!

Vả lại thằng bé còn là sinh viên trong trường, hoàn cảnh gia đình lại khó khăn, cứ gọi cháu nó sang đây..."

......

Mười ngày sau.

Chiều tối 30 Tết.

Đây là lần đầu tiên Lục Hằng bước chân vào "khu tập thể giáo viên" của trường.

Suốt hai năm rưỡi qua, hắn thực sự chưa từng đi dạo loanh quanh trong trường.

Bởi vì học y rất cực, Lục Hằng cũng tự biết mình chẳng thông minh gì.

Thế nên bao nhiêu thời gian rảnh rỗi, hắn đều dành để chạy đua với tiến độ, liều mạng học ngành dược.

Bằng không, dẫu có lấy được "công thức thuốc tổng hợp" thì cũng mù tịt, chẳng hiểu cái mô tê gì.

......

Tòa nhà số 3, căn hộ phía tây tầng một.

Cộc cộc—

Lục Hằng gõ lên cánh cửa kiểu cũ nhà Đàm Quang Thành, dưới chân đặt hai thùng sữa tươi.

Đây là đồ hắn cất công đi mua.

Dù trong mắt người ta, hắn đã cố tình xây dựng hình tượng "kẻ thật thà, chất phác".

Việc không mang quà cáp thoạt nhìn chẳng có vấn đề gì, ngược lại còn rất hợp với cái vẻ ngô nghê đó.

Nhưng năm nay hắn đã hai mươi mốt tuổi rồi, cũng phải biết chút đạo lý đối nhân xử thế.

Huống hồ vào cái dịp lễ Tết truyền thống mà cả nước ai cũng biết là phải quà cáp này, nếu hắn không tỏ chút thành ý mà cứ thế đi tay không đến, thì đó không phải là chất phác nữa, mà là một thằng ngu chẳng hiểu tí lễ nghĩa nào.

"Ra ngay đây!"

Bên trong nhanh chóng vang lên tiếng của Đàm Quang Thành.

"Cạch" một tiếng, cửa mở ra. Không chỉ có Đàm Quang Thành, mà sau lưng cậu còn có một người đàn ông vóc người không cao, chính là bố Đàm.

Vài giây sau, phía sau hai người lại xuất hiện một người phụ nữ đang đeo tạp dề, đó là mẹ Đàm.

"Cái thằng bé này, đến chơi là quý rồi, còn bày vẽ quà cáp làm gì thế?"

Ánh mắt mẹ Đàm mang vẻ trách móc yêu thương, giọng điệu không hề có chút xa cách nào với Lục Hằng.

Bởi trong mắt bà, bà là giáo sư, là giảng viên, còn Lục Hằng là sinh viên trường mình, là bậc con cháu.

Điều đó tự nhiên sinh ra một cảm giác thân thiết.

"Đúng đấy, xách đồ làm gì không biết?" Đàm Quang Thành nói chuyện với Lục Hằng rất thoải mái, cậu đưa tay xách hộ thùng sữa cho hắn rồi cùng bước vào nhà.

"Cháu là Lục Hằng hả?" Bố Đàm thấy cậu "bạn học khù khờ" trong lời kể của con trai lại biết mua quà đến biếu thì mỉm cười thấu hiểu, cảm thấy đứa trẻ này có thể hơi chậm chạp nhưng không hề ngốc.

Chỉ hai thùng sữa đơn giản đã khiến bố mẹ Đàm có ấn tượng đầu tiên cực kỳ tốt về Lục Hằng.Thêm nữa, người đứng trước mặt họ lúc này chỉ là một cậu sinh viên chưa bước chân ra xã hội.

Thế nên hai vợ chồng đều không giấu được nụ cười tươi rói.

Về phần Lục Hằng, dù đã sống qua mấy kiếp, dẫu không phải dạng người tinh đời lọc lõi như Tôn kinh lý, cũng chẳng chuyên tâm học kỹ năng đối nhân xử thế, nhưng chút tài nhìn mặt đoán ý cơ bản thì hắn vẫn nắm được.

Lúc này, thấy bố mẹ Đàm đều nở nụ cười thân thiện với mình, hắn liền thuận đà, tự nhiên cất tiếng chào: "Cháu chào chú, cháu chào cô ạ."

Lục Hằng cố xắn cao tay áo phao lên, lôi đúng cái mác "chăm chỉ, hay làm" mà mình đã cất công xây dựng ra, ánh mắt dáo dác nhìn quanh nhà:

"Cô chú ơi, có việc gì cần cháu phụ một tay không ạ?"

"Phụ giúp gì chứ..." Trước lời chào hỏi mộc mạc cùng cái dáng vẻ thật thà của thằng bé, nụ cười trên mặt mẹ Đàm càng thêm rạng rỡ.

Ai mà chẳng thích mấy đứa chăm chỉ, tháo vát thế này.

Nhất là khi con trai ông bà từng kể, Lục Hằng vốn là đứa hiền lành, chẳng biết mưu mô tính toán gì.

Thế nên, với ấn tượng ban đầu đã ăn sâu vào tiềm thức ấy, hai người hoàn toàn không nghĩ Lục Hằng đang cố tình lấy lòng mình.

"Ừ, chào cháu." Bố Đàm cầm lấy chiếc tạp dề trên ghế sofa, kéo nhẹ tay mẹ Đàm rồi bảo: "Lục Hằng à, ở nhà cũng chẳng có việc gì cần phụ đâu.

Cháu cứ ra xem tivi, nghịch điện thoại với Quang Thành đi, chú với cô vào bếp nhào bột.

Tối nay cả nhà mình cùng xem Gala Tất niên, ăn sủi cảo, cùng nhau đón năm mới nhé."

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!