[Dịch] Ta Dựa Vào Thiên Phú Tránh Hung Để Cẩu Đạo Trường Sinh

/

Chương 405: Đạo tràng tên Vô Thanh, chí thanh là không vô

Chương 405: Đạo tràng tên Vô Thanh, chí thanh là không vô

[Dịch] Ta Dựa Vào Thiên Phú Tránh Hung Để Cẩu Đạo Trường Sinh

Lộ Chính Tiêu Hạ Khách

6.929 chữ

04-08-2026

……

"Đúng rồi, Lục Thanh, đạo phủ của ngươi tên là gì vậy?"

"Vô Thanh."

"Vô Thanh, Vô Thanh!" Bạch Hạc đồng tử há miệng, lặp đi lặp lại hai lần, chợt cảm thấy một luồng cảm ứng vô cùng vi diệu dâng lên trong lòng.

Dường như danh hiệu này mang lại một cảm giác rất khác biệt.

Nó lắc lắc đầu: "Vô Thanh đạo tràng, Vô Thanh đạo phủ."

Cứ thế lại ba tháng trôi qua.

Bích Tâm tiên thành, không, giờ đây nên gọi là Vô Thanh tiên thành.

Ba tháng trước, tòa thành trì này cùng các phường thị lân cận đều đã đổi tên. Không ít tu sĩ đều biết tại Bích Tâm sơn có tiên gia của Huyền Thiên đạo tông lập đạo tràng, trên núi có Vô Thanh đạo tràng, trong đạo tràng có một tòa tiên phủ.

Tuy vị kia ngoài mặt không nói gì, nhưng âm thầm bên dưới, ngay cả tấm biển trên cổng thành cũng đã được thay mới tinh.

Cổng thành tấp nập nhộn nhịp, bốn cửa đông tây nam bắc mở rộng, đón tiếp tu sĩ từ khắp nơi đổ về.

Ai mà chẳng biết, muốn tìm một chốn an toàn thì điều cốt yếu là phải xem đạo hạnh của tu sĩ trấn giữ địa phương đó có cao hay không. Trong giới tu hành vốn quen thói chém giết, những vùng đất tương đối bình yên êm ả luôn được không ít tu sĩ ưa chuộng.

"Vô Thanh tiên thành, vị đạo hữu này quả là một người thú vị." Xa xa trên bầu trời mây trôi lững lờ, có mấy tu sĩ ngoại lai đi ngang qua.

Vài bóng người đứng trên một áng mây, nhìn thấy tên thành trì phía dưới, thanh niên áo lam đứng giữa ba người mỉm cười lên tiếng.

"Vô Thanh, thanh trọc tương đối, cái tên này không được hay cho lắm." Thiếu nữ áo đỏ bên tay trái dừng mắt nhìn xuống dưới một nhịp thở, lắc đầu nói, thần sắc khá lạnh nhạt.

Thiếu niên áo lam còn lại liếc nhìn thiếu nữ kia một cái.

Dường như muốn thu hút sự chú ý của thiếu nữ áo đỏ, hắn cố ý cao giọng hơn một chút, ngẩng đầu mang theo vài phần ngạo khí nói: "Đúng vậy, Mộc Linh sư muội nói có lý. 'Vô Thanh' chẳng phải là toàn trọc khí sao? Người tu hành chúng ta sao có thể dính dáng tới trọc khí, thế chẳng phải sẽ biến thành ma tu ư?"

Thanh niên áo lam bất lực liếc nhìn thiếu niên kia, dường như đã nhìn thấu tâm tư của hắn.

Y thong thả lên tiếng: "Hai người các ngươi thật là... Lần này chúng ta chỉ đi ngang qua đây thôi. Vị đạo hữu này không hề đơn giản, nội tình của Huyền Thiên đạo tông lại vô cùng thâm hậu. Thần đạo chúng ta hiện nay tuy có dấu hiệu phục hưng, cũng có thiên sinh thánh linh xuất thế, nhưng ở trên địa bàn của người khác thì tốt nhất đừng thất lễ như vậy."

"Phải biết giới tu hành luôn kính sợ kẻ mạnh. Nếu ta không phải sư huynh của các ngươi, lần này nhất định phải cho các ngươi một bài học." Nói đến đây, thần sắc thanh niên áo lam đã thêm vài phần nghiêm túc.

Thấy dáng vẻ nghiêm túc của y, thiếu nữ áo đỏ không tình nguyện đáp: "Biết rồi, sư huynh."

Thiếu niên áo lam lén bĩu môi, trong lòng chợt nảy sinh ý niệm không phục: "Ta không tin mình không tu luyện tới cảnh giới minh hư."

"Chẳng qua chỉ là đệ tử Huyền Thiên đạo tông thôi sao, Thánh Linh nhất mạch thần đạo chúng ta còn chưa lên tiếng đâu."

Tuy nhiên ngoài miệng hắn vẫn chịu nhún nhường, vẻ mặt lại mang theo chút mất kiên nhẫn: "Biết rồi, biết rồi, sư huynh đừng dông dài nữa. Lần này chúng ta còn phải tới Tây Hải cơ mà."

Thấy vậy, thanh niên áo lam càng thêm bất lực cười khổ.

"Thôi bỏ đi, lần này không ghé qua tòa tiên thành này nữa. Có ta ở đây, chắc hẳn sẽ không xảy ra vấn đề gì."

Đối với hai vị sư đệ sư muội này, thanh niên áo lam vẫn rất mực cưng chiều. Bọn họ đều là tiểu đồ đệ của lão tổ, y biết ngày thường cả hai luôn được chúng tinh phủng nguyệt, nói nhiều quá cũng chỉ khiến bọn họ thêm phiền chán.

Xưa nay y luôn đối xử tốt với sư đệ sư muội, bằng không lần này ra ngoài thực hiện nhiệm vụ, y đã chẳng chiều theo ý muốn rời khỏi thần sơn ra ngoài ngắm nhìn thế giới của bọn họ.

Lời sư đệ nói lúc này cũng đúng, chuyến đi này cốt yếu là phải gấp rút lên đường. Nhiệm vụ lần này liên quan đến Thánh Linh nhất mạch, tuyệt đối không thể lơ là đại ý.

Mấy bóng người trên áng mây vụt qua rồi biến mất tăm.

Ở phía tây Nam Thiên châu cũng có một vùng biển bao la vô tận, nhìn không thấy bờ.

Đây là biển cả chân chính, không giống như Minh hải mờ mịt bất định, tựa như không gian hỗn độn không thể thấu tỏ, không thể nhìn trộm.

Vì nằm ở phía tây, nên nơi này mới có tên là Tây Hải.

Tây Hải vô chủ, tu sĩ hải ngoại ở đây so với Nam Hải ở phía nam Nam Thiên châu còn thưa thớt hơn đôi chút. Thế nhưng vùng hải ngoại này lại vô cùng thần bí, lưu truyền vô số bí ẩn thượng cổ, cũng thường xuyên xuất hiện các di tích động phủ thượng cổ.

Vì luôn có tu sĩ muốn đến đây tầm bảo, cho nên Tây Hải cũng không đến mức vắng bóng người qua lại.

Nơi nhóm thần tu thuộc Thánh Linh nhất mạch của thần đạo này muốn đến, hiển nhiên chính là Tây Hải.

Nơi đó vừa xuất hiện một thần đạo hương hỏa quốc triều của một vị thượng cổ thần linh. Bọn họ cần phải cố gắng thâm nhập vào trong, lấy cho bằng được thần đạo bảo vật dùng để dung nạp hương hỏa.

Mấy bóng người kia rời đi chưa được bao lâu, trong tiên thành, một nam tử trẻ tuổi với nét mặt không vui không buồn khẽ ngước nhìn — hắn chính là hóa thân của Lục Thanh. Tuy cùng là một người, nhưng hóa thân này lại lạnh nhạt hơn rất nhiều.

Mọi chuyện xảy ra ở đây, Lục Thanh đều thấu tỏ, chỉ là dăm ba chuyện vặt vãnh này không cần phiền tới bản thể. Lục Thanh đã tu hành trong tòa tiên phủ này suốt ba tháng qua.

Trên núi dưới núi đều không xảy ra chuyện gì lớn.

Tu sĩ ngoại lai tuy có đông hơn đôi chút, nhưng vẫn nằm trong tầm kiểm soát của hóa thân.

Về phần bản thể Lục Thanh, ngoài việc tu hành ra, hắn còn cùng Bạch Hạc đồng tử chăm sóc linh điền và một mảnh dược điền mới khai khẩn bên cạnh hồ nước.

Trong dãy núi này linh dược vô cùng phong phú, dù không cố ý vun trồng cũng có thể sinh trưởng tươi tốt, nếu chú tâm chăm sóc biết đâu sẽ tạo thành quy mô lớn.

Có điều việc này cứ từ từ rồi tính, Lục Thanh cũng không trông mong số linh dược này có thể cung ứng được bao nhiêu. Chẳng qua trong lúc tu hành rảnh rỗi có thêm một thú vui, cũng giúp hắn không bị sa đà vào chấp niệm thanh tu.

Vừa rồi, hắn cũng nhận ra khí tức của tu sĩ thần đạo xuất hiện.

Nhưng đối phương không tiến vào địa giới của mình nên Lục Thanh cũng mặc kệ.

Còn về những điều bọn họ vừa bàn luận, Lục Thanh chẳng rảnh rỗi tốt bụng đến mức đi nhắc nhở bọn họ rằng trong Tây Hải đang ẩn chứa đại hung hiểm.

Bản thân Lục Thanh tuy đã tránh khỏi quẻ tượng này, nhưng không có nghĩa là sự hung hiểm của vài quẻ tượng khác cũng đồng thời biến mất. Phải qua một khoảng thời gian nữa chúng mới có thể tiêu tan. Nói cách khác, phải có kẻ đứng ra ứng kiếp thì những quẻ tượng hung hiểm đó mới không còn là hung hiểm nữa.

Trong số đó, có một quẻ tượng hung hiểm chính là ứng kiếp tại vùng Tây Hải.

"Phật môn xá lợi tử ở Tây Hải, thứ này quả thực quỷ dị."

Lục Thanh khẽ lắc đầu, gạt chuyện này ra khỏi suy nghĩ. Hắn đối với thần đạo chẳng có cảm quan gì đặc biệt, sống chết có số.

Đám người kia có đụng phải kiếp nạn hay không, còn phải xem vận đạo của bọn họ thế nào.

……

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!