Lúc này, Trần Ca cách mặt gương chỉ vỏn vẹn nửa đốt ngón tay, hắn nhìn thấy vô cùng rõ ràng.
Bộ đồng phục tinh xảo đang nhỏ máu tí tách, dán chặt vào người. Mái tóc xõa xuống che khuất khuôn mặt, phần da thịt lộ ra ngoài trắng bệch đến rợn người.
"Trương Nhã?" Ánh sáng lạnh lẽo hắt ra từ màn hình điện thoại méo mó biến dạng. Trần Ca thấy tay chân lạnh toát, phải dùng hết sức bình sinh, hắn mới gọi trọn vẹn được tên đối phương.
Cô gái dường như nghe thấy tiếng Trần Ca, cái đầu đang cúi gằm chầm chậm ngẩng lên. Mái tóc đen trượt sang hai bên, để lộ ra ngũ quan hoàn mỹ không chút tì vết.
Thế nhưng khi cô mới ngẩng đầu lên được một nửa, trên mặt gương bỗng như phủ một lớp sương mù. Cô bước tới một bước, rồi biến mất hoàn toàn khỏi gương.
"Người đâu rồi?"
Trần Ca nhìn chằm chằm vào mặt gương, ngay sau đó, một chuyện còn quái dị hơn đã xảy ra.
Dưới ánh sáng của chiếc điện thoại, cái bóng của hắn từ từ đứng thẳng dậy, dừng lại ngay sau lưng hắn.
Qua mặt gương, Trần Ca có thể thấy cái bóng đen kia cao khoảng một mét bảy. Kèm theo tiếng "tí tách, tí tách" như máu nhỏ giọt, bóng hình ấy dần dần hiện rõ màu sắc.
Bộ đồng phục nhuốm máu dính sát vào người, nhìn lướt qua chỉ thấy một màu đỏ thẫm.
Trần Ca đứng chôn chân tại chỗ, không dám nhúc nhích dù chỉ một chút. Luồng khí lạnh từ lưng đã men theo xương sống xộc thẳng lên não. Đúng lúc này, bóng hình đỏ như máu kia lại lùi về sau nửa bước, tựa thẳng vào lưng hắn!
Lưng tựa lưng, cả người Trần Ca như bị đóng băng, hắn có cố hít sâu đến mấy cũng không xua đi được cảm giác ngột ngạt sắp chết ngạt ấy.
"Lệ quỷ thế mà lại tựa vào lưng mình sao?" Lưng tựa lưng trong một vài hoàn cảnh cụ thể là một chuyện vô cùng kinh dị, bởi vì nhiều lúc, ta căn bản không thể biết được kẻ ở sau lưng mình rốt cuộc là ai.
"Cạch!"
Giữa các ngón tay dường như có thêm thứ gì đó lạnh toát, hắn không dám nhìn, những ngón tay cứng đờ chầm chậm buông lỏng, chiếc điện thoại rơi bộp xuống đất.
Ánh sáng chớp nháy vài cái rồi tắt ngấm một cách khó hiểu.
Bị bóng tối bao trùm, luồng khí lạnh sau lưng vẫn đang lan rộng, Trần Ca căn bản không dám tưởng tượng bản thân đang phải trải qua chuyện gì.
Hai giờ sáng, một mình mò vào phòng múa trống trải tối tăm của một ngôi trường bỏ hoang, đối diện với tấm gương dài sáu mét, đứng tựa lưng với một Hồng y lệ quỷ... Chuyện này có lẽ cũng được coi là một kiểu lãng mạn nhỉ.
Trong đầu xẹt qua đủ mọi suy nghĩ, bàn tay hắn dường như bị thứ gì đó nắm lấy, càng lúc càng lạnh. Mái tóc đen của cô gái đung đưa sau đầu hắn, tóc của lệ quỷ và tóc của Trần Ca đã quấn chặt vào nhau.
"Cô ấy định làm gì thế? Nhiệm vụ mình đến đây là tìm giày múa màu đỏ, không tìm thấy giày múa thì nhiệm vụ độ hảo cảm coi như thất bại."
Cả người cứng đờ, Trần Ca chỉ có thể thụ động nhìn vào tấm gương trước mặt. Ban đầu hắn chưa để ý lắm, nhưng vài giây sau, hắn bỗng phát hiện trong gương xuất hiện những bóng người mờ ảo.
Hắn mở to mắt, con ngươi dần tối lại, những bóng người trong gương cũng dần trở nên rõ ràng.
"Đây chẳng phải là mấy nữ sinh bị kẹt trên ghế lúc nãy sao?"
Trong gương, năm cô gái mặc đồng phục sạch sẽ chỉnh tề bước vào phòng múa. Cách ăn mặc của họ hoàn toàn khác với ban nãy, cảnh tượng được tấm gương ghi lại dường như là chuyện đã xảy ra từ rất lâu về trước.
Năm cô gái cười nói vui vẻ đi về phía tấm gương. Đợi sau khi cả năm người bước vào phòng thay đồ, Trương Nhã mới xuất hiện.
Trương Nhã với vóc dáng cao ráo, khoác lên mình bộ đồng phục giống hệt nhưng lại toát ra khí chất hoàn toàn khác biệt.
Cô đeo ba lô, trên tay xách một chiếc túi quà. Chiếc túi này Trần Ca từng thấy trong phòng thay đồ, bên trong đựng năm hộp kẹo.Tâm trạng của Trương Nhã có vẻ cũng khá tốt, cô chạy nhanh vào phòng thay đồ. Vài phút sau, sáu cô gái thay váy múa ballet rồi cùng bước ra ngoài.
Tình hình vẫn chẳng có gì thay đổi, năm cô gái túm tụm đi phía trước, chỉ có một mình Trương Nhã lủi thủi đi theo sau.
Sáu người bắt đầu tập luyện. Lát sau, cửa phòng múa lại mở ra, một cô giáo bước vào. Trên tay cô cầm tấm giấy khen giải Nhất đồng đội cấp thành phố của vở "Hồ Thiên Nga", nói với sáu cô gái vài câu, đại ý chắc là để khích lệ tinh thần.
Hôm đó chắc không phải ngày học bình thường, chẳng có học sinh nào khác đến lớp. Sáu người họ có lẽ vì sắp thi cấp tỉnh nên mới tranh thủ ngày nghỉ đến trường tập luyện.
Cô giáo chỉ dẫn cho họ chừng nửa tiếng rồi rời đi. Thấy cô đã đi khuất, năm cô gái liền ngừng tập, ngồi bệt xuống sàn lướt điện thoại, buôn chuyện, chỉ có Trương Nhã ở vị trí dẫn đầu là vẫn miệt mài lặp lại các động tác.
Lúc này, một người trong nhóm năm cô gái chỉ tay về phía Trương Nhã nói gì đó, mấy người kia đều bật cười, duy chỉ có Trương Nhã là lộ vẻ khó xử. Dù vậy cô cũng không để bụng, dừng động tác nghỉ ngơi một lát rồi quay vào phòng thay đồ, xách túi kẹo kia ra.
Trương Nhã định chia kẹo cho mấy cô bạn, nhưng chỉ có một người định đưa tay ra nhận thì bị một cô gái khác cao ngang ngửa Trương Nhã cản lại. Cô gái nọ chỉ thẳng mặt Trương Nhã nói một tràng dài, rồi chạy tót vào phòng thay đồ lấy ra một chiếc cặp sách, lục lọi bên trong ra vài bức thư tình người khác viết cho Trương Nhã.
Đây chắc không tính là cãi vã, chỉ là cô gái cao kia đơn phương lên tiếng, có vẻ cô ta đang khá kích động.
Kẹo của Trương Nhã rốt cuộc vẫn không thể đem cho. Cô cất túi quà về lại chỗ cũ, chuyện này vốn dĩ coi như xong. Thế nhưng chẳng bao lâu sau, cửa phòng múa bỗng nhiên mở ra.
Mấy cô gái đều giật nảy mình, tưởng cô giáo quay lại nên vội vàng bò dậy, giả vờ giả vịt tập luyện.
Từ ngoài cửa, một bóng đàn ông mờ ảo bước vào, cao chừng một mét tám, hơi gù lưng và rất béo.
Gã đàn ông nói gì đó với mấy cô gái. Thân phận của gã khiến Trần Ca hơi khó đoán, trong nhóm dường như chỉ có hai người nhận ra gã.
Rất nhanh, các cô gái lại tiếp tục tập luyện, còn gã đàn ông thì bước vào văn phòng. Chẳng bao lâu sau, gã bỗng thò tay ra ngoắc, ra hiệu gọi Trương Nhã qua.
Trương Nhã chắc là không quen gã đàn ông này, cô sinh lòng cảnh giác nên chỉ đi tới trước cửa văn phòng chứ không bước vào trong.
Mặt gương không soi được cảnh bên trong văn phòng. Khoảng sáu bảy giây sau, hình ảnh trong gương bỗng trở nên u ám hơn hẳn, Trương Nhã hớt hải chạy vội ra ngoài, gã đàn ông kia thì ôm lấy một bên tay, vừa đuổi theo sát nút vừa chửi bới ỏm tỏi.
Năm cô gái trong phòng múa đều thấy cảnh đó, nhưng tất cả chỉ ngồi trơ ra tại chỗ, không một ai chịu đứng ra nói đỡ cho Trương Nhã dù chỉ nửa lời.
Rất nhanh, Trương Nhã đã bị dồn vào góc tường. Cô cách cửa ra vào rất xa, lớn tiếng kêu cứu nhưng chẳng ai đáp lại. Năm cô gái kia vẫn ngồi yên bất động, không một ai nhúc nhích.
Gã đàn ông mồm miệng liên tục chửi rủa, càng lúc càng áp sát Trương Nhã. Đúng lúc này, tay Trương Nhã chạm phải bậu cửa sổ phía sau lưng, cô chỉ còn lại duy nhất một con đường.
Nhìn hình ảnh trong gương, Trần Ca chợt nhớ tới những dòng chữ trên điện thoại đen khi hắn rút trúng lá thư tình——
Đôi mắt lồi ra, mặt mày trắng bệch. Kể từ khoảnh khắc rơi xuống từ tòa lầu cao, cô đã hóa thành điều cấm kỵ trong trường học. Đôi giày múa màu đỏ, bộ đồng phục nhuốm máu, kể cả cái tên ấy... thảy đều biến thành những chủ đề không ai dám nhắc tới.Gã đàn ông nhìn khung cửa sổ trống hoác, không hề chạy xuống cứu người. Gã lùi liền mấy bước, dừng lại bên cạnh năm cô gái lúc này đã sợ đến chết trân.



