Phòng múa yên tĩnh đến lạ thường. Trong mặt gương âm u, gã đàn ông là người đầu tiên lấy lại lý trí. Gã đứng chắn trước mặt năm cô gái, hung tợn buông lời đe dọa độc ác.
Một cô gái sợ quá khóc nấc lên, gã liền túm lấy cô ta, chỉ thẳng vào mặt nói gì đó khiến cô gái nghe xong chỉ biết lắc đầu lia lịa.
Đúng lúc này, cô gái cao ngang ngửa Trương Nhã đứng dậy. Cô ta chủ động bước tới cạnh gã đàn ông, hùa theo giúp gã khuyên nhủ những người còn lại.
Chắc hẳn cô ta và gã đàn ông này đã quen biết từ trước, mối quan hệ không hề đơn giản. Thậm chí việc gã xuất hiện ngay khi giáo viên vừa rời đi rất có thể cũng là do cô ta lên kế hoạch từ sớm.
Dưới sự dỗ dành của cô gái dáng cao cùng lời uy hiếp của gã đàn ông, mấy nữ sinh cuối cùng cũng chịu cúi đầu. Bọn họ bàn bạc vài phút, sau đó gã đàn ông rời khỏi phòng trước.
Năm cô gái cũng vào phòng thay đồ, sau đó tất cả cùng rời đi.
Mặt gương trở lại bình thường, nhưng bầu không khí trong phòng múa lại càng lúc càng ngột ngạt. Trần Ca có thể cảm nhận rõ luồng khí lạnh phả ra từ sau lưng, giống hệt như đang tựa vào một cái xác đã đông lạnh từ lâu.
"Hết rồi sao?" Chiếc gương chỉ ghi lại những chuyện từng xảy ra trong phòng múa, còn sau đó thế nào thì Trần Ca hoàn toàn không rõ. Hắn chỉ lờ mờ cảm thấy mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy.
Nhảy từ tầng bốn xuống, chỉ cần không cắm đầu xuống đất thì vẫn còn một tia hy vọng sống sót. Rất có thể lúc đó Trương Nhã vẫn chưa chết.
"Hồng y lệ quỷ, oán niệm sâu nặng. Liệu có phải tên béo kia sợ bại lộ nên đã ra tay sát hại Trương Nhã khi cô vẫn còn thoi thóp không? Hệ thống thoát nước của trung tâm hoạt động được thay mới toàn bộ, có khi nào là do gã từng lợi dụng nó để phi tang thi thể?" Ý nghĩ này vừa lóe lên đã lập tức bị Trần Ca gạt bỏ. Trương Nhã mất tích trong trường, cảnh sát nhất định sẽ điều tra triệt để. Hơn nữa, việc phi tang thi thể không phải ai cũng làm được, nhiều khi càng làm nhiều lại càng lộ nhiều sơ hở.
Hắn rất tò mò chuyện gì đã diễn ra tiếp theo, nhưng hình ảnh trên gương đã kết thúc. Tấm gương này chỉ ghi lại những cảnh tượng xảy ra trong phòng múa mà thôi.
"Có lẽ mình nên gọi cho đội trưởng Lý. Chuyện liên quan đến mạng người, trường tư thục Tây Thành lại nằm trong địa bàn của đồn công an Tây Thành, bên chú ấy chắc chắn có hồ sơ lưu trữ."
Suy tính của Trần Ca rất hợp lý, thế nhưng ngay khi hắn vừa định nhặt điện thoại lên, cơ thể mới nhúc nhích một cái, từ phía sau đã vang lên một tiếng thét chói tai.
Trương Nhã dán chặt vào lưng hắn, bộ váy đỏ rỏ từng giọt máu tươi. Từng lọn tóc đen như những con rắn độc uốn éo trườn lên bả vai, quấn chặt lấy cổ và lồng ngực, trói chặt hai người lại với nhau.
"Tôi không định bỏ đi đâu, tôi chỉ muốn giúp cô thôi!"
Trần Ca vội vàng lên tiếng. Hắn đã bắt đầu nghẹt thở, thế nhưng những sợi tóc đen vẫn tiếp tục siết chặt, dường như muốn nghiền nát hắn ra, nhồi nhét từng mảnh vụn của hắn vào trong cơ thể cô ta vậy.
Có lẽ trong suy nghĩ của Trương Nhã, chỉ có làm như vậy thì hai người mới được mãi mãi ở bên nhau, đây mới là tình yêu chân thành nhất.
Trần Ca đúng là vừa thoát khỏi hang sói lại rơi ngay vào miệng cọp. Bây giờ hắn mới hiểu tại sao bức thư tình của Trương Nhã lại là một lời nguyền. Bà chị này căn bản chẳng hề thích người sống, càng được bả yêu thích thì càng dễ bị bả hành chết.
Lưng kề lưng, chân tay lạnh toát không còn chút sức lực, Trần Ca có muốn vùng vẫy kháng cự cũng lực bất tòng tâm. Hắn chỉ đành không ngừng mở miệng khuyên nhủ: "Tôi sẽ giúp cô báo cảnh sát, để cảnh sát trả lại công bằng cho cô, đưa kẻ hãm hại cô ra trước pháp luật!"Nói đến đây Trần Ca hơi chột dạ. Trường hợp của Trương Nhã rất đặc biệt, cô không giống như gia đình bốn người ở chung cư Bình An, những kẻ từng hãm hại cô đều đã bị cô nhét hết vào trong ghế rồi!
Cô gái thanh lịch, lương thiện năm nào giờ đã hoàn toàn biến thành một lệ quỷ tàn độc mất hết tính người. Trần Ca thậm chí không dám tưởng tượng nổi năm cô gái từng hại cô, trước khi bị nhét vào trong ghế đã phải trải qua những chuyện kinh hoàng đến mức nào.
Hắn vốn đã định từ bỏ việc khuyên can, nhưng điều khiến hắn không ngờ tới là khi vừa đề nghị sẽ đưa hung thủ ra trước pháp luật, những sợi tóc đen trên người đột nhiên ngừng siết chặt.
"Sao thế này? Chẳng lẽ vẫn còn hung thủ chưa phải đền tội?" Hắn vội vàng lên tiếng, liên tục nhấn mạnh rằng mình sẽ giúp Trương Nhã bắt bằng hết những kẻ từng làm tổn thương cô.
Những lọn tóc đen từ từ nới lỏng, Trương Nhã dường như cũng đang cân nhắc. Lúc này, Trần Ca chỉ có thể nín thở chờ đợi.
Phòng múa tối tăm lại chìm vào tĩnh lặng. Hơn mười giây sau, một chuyện chẳng ai ngờ tới bỗng xảy ra.
Ngay trong thời khắc sinh tử này, cửa sau phòng múa bỗng nhiên bị đẩy ra, một gã đàn ông cao gầy thò đầu vào dáo dác nhìn quanh.
Vừa nhìn thấy Trần Ca, trên mặt gã lập tức nở một nụ cười tàn nhẫn xen lẫn phấn khích. Bàn tay xăm hình hoa mẫu đơn thò ra sau lưng, rút ra một con dao gọt hoa quả.
Trùng hợp thay, khi Trần Ca nhìn thấy gã, trên mặt hắn cũng nở nụ cười. Vẻ mặt nôn nóng của hắn như muốn nói: Mày cuối cùng cũng tới rồi!
"Không ngờ tao lại xuất hiện ở đây đúng không? Mày để lại quá nhiều dấu vết. Dây thường xuân trên tường bao bị mày giật đứt, bậu cửa sổ duy nhất mở ở trung tâm hoạt động vẫn còn dính bùn đất và hạt cỏ mới, sau khi vào tòa nhà này, dưới đất lại toàn là dấu giày của mày. Mày quá sơ suất rồi, hôm nay nợ mới nợ cũ tao sẽ tính sổ một thể với mày!"
Gã đàn ông cao gầy đứng ở cửa chính là Trương Bằng. Đôi mắt gã vằn đỏ tia máu, tinh thần hưng phấn dị thường, gã dùng cánh tay còn lành lặn nắm chặt con dao.
Nhưng điều khiến Trần Ca vạn lần không ngờ tới là, Trương Bằng vừa tuôn xong một tràng dài, chân mới bước vào phòng múa thì biểu cảm trên mặt gã đã lập tức biến đổi chóng mặt, cứ như vừa đổi sang một khuôn mặt khác vậy.
Giây trước còn dữ tợn bặm trợn, giây sau đã hoảng hốt lùi bước, đôi mắt tràn ngập vẻ oán hận và độc ác.
"Là quái vật trong gương chiếm quyền điều khiển cơ thể gã sao?" Trần Ca còn chưa kịp phản ứng thì Trương Bằng đã phóng thục mạng xuống lầu với tốc độ còn nhanh hơn cả lúc đi vào. Gã dường như vừa nhìn thấy thứ gì đó vô cùng khủng khiếp, tứ chi vặn vẹo, loạng choạng bỏ chạy như một con rối giật dây.
Mớ tóc đen trên người buông lỏng, cô gái vốn đang dựa vào lưng Trần Ca đã biến mất tăm. Hắn chỉ kịp nhìn thấy một cái bóng màu đỏ nhạt xẹt qua trong gương, dường như cô đã đuổi theo ra ngoài.
Cảm giác buốt lạnh sau lưng dần tan biến, Trần Ca cử động cơ thể đang cứng đờ tê dại, nhặt điện thoại và ba lô lên rồi lao về phía cầu thang ở mặt bên kia tòa nhà. Tốc độ của hắn tuyệt đối không hề chậm hơn Trương Bằng.
"Nhiệm vụ độ hảo cảm này tốt nhất nên gác lại đã, nếu thật sự 'công lược' được Trương Nhã thì cuộc sống sau này e là kích thích quá mức rồi." Trần Ca lao ra khỏi trung tâm hoạt động, vừa ngoái đầu nhìn lại khuôn viên trường âm u ghê rợn, vừa lấy điện thoại bấm gọi cho đội trưởng Lý.
Chuông chỉ mới reo một tiếng, cuộc gọi đã được kết nối, đầu dây bên kia vang lên giọng của đội trưởng Lý: "Tiểu Trần à? Trương Bằng lại tìm cậu sao?"
"Trường tư thục Tây Thành! Trương Bằng đang ở đây! Ngoài ra cháu còn một chuyện vô cùng quan trọng muốn nói cho chú biết." Giọng Trần Ca dồn dập, hắn đã chạy cách xa trung tâm hoạt động, hướng thẳng về phía cổng trường."Phó Quân, Đại Dũng, hai cậu lập tức báo cho đội hình sự." Đội trưởng Lý không cúp máy, ra lệnh xong liền nói với Trần Ca: "Cháu còn chuyện gì quan trọng nữa?"
"Vâng, ngay trong trường tư thục Tây Thành, cháu vừa phát hiện thêm một vụ án mạng khác!"



