[Dịch] Rút Kiếm

/

Chương 66: Hương soái (Cầu nguyệt phiếu)

Chương 66: Hương soái (Cầu nguyệt phiếu)

[Dịch] Rút Kiếm

Lưu Lãng Cáp Mô

8.851 chữ

11-08-2026

Vương Trùng thật sự không ngờ tới, người ở thế giới này lại cuồng nhiệt với "biên chế" đến mức này!

Đến lúc hắn nhận ra điều không ổn thì dưới trướng đã có tới năm sáu trăm người, chừng này đủ để dấy lên một cuộc tạo phản nho nhỏ rồi.

Ừm, chính là cái loại tạo phản quy mô nhỏ, vừa dấy lên đã bị đại quân triều đình dẹp gọn chỉ trong đúng một canh giờ hai mươi hai tuần trà ấy.

Vài chục người thì Vương Trùng tự tin có thể quản lý tốt, nhưng lên đến vài trăm người thì hắn chỉ còn nước vò đầu bứt tai.

Năm sáu trăm người đông đúc nhốn nháo, Vương Trùng suýt chút nữa đã tự nguyện quy y cửa Phật, chỉ hận dâng hai nén hương mà Phật Tổ cũng chẳng chịu hiển linh.

Có điều, người hoảng sợ nhất trong viện không phải là Vương Trùng, mà là Ngọc Tảo. Nàng có nằm mơ cũng không ngờ tới công tử nhà mình lại có thể "gây dựng nên cơ nghiệp lớn" nhường này! Mấy ngày đầu, tiểu nha hoàn còn sắp xếp chỗ ăn ở cho đám người kia, nhưng đến ngày thứ mười một thì bắt đầu siết chặt túi tiền, nói thế nào cũng không chịu lo cơm nước nữa, mặc kệ bọn họ tự đi kiếm ăn. Vương Trùng muốn khuyên lơn vài câu, bảo nàng đừng để người ta chết đói như thế, nhưng tiểu nha hoàn với đôi mắt hồ ly kia liền rơm rớm nước mắt ôm lấy hắn khóc lóc. Chuyện này khiến Vương Trùng cũng hết cách, chỉ đành đi cầu cứu Huyền Cương đại hòa thượng.

Huyền Cương đại hòa thượng vốn chẳng muốn xen vào mớ bòng bong này, chỉ cười lạnh một tiếng, nói: "Lúc đầu ngươi nghĩ cái gì vậy?"

Vương Trùng ngượng ngùng đáp: "Chỉ muốn tìm vài người làm không công thôi mà. Dù gì lão gia ta đây cũng là quan Lục phẩm, bên cạnh có thêm vài người phô trương thanh thế chẳng lẽ không được sao?"

Huyền Cương đại hòa thượng tuy cái đầu không nhỏ, nhưng cũng chưa từng cảm thấy nó phình to như lúc này, không kìm được mắng: "Ngươi có biết thân phận quan lại khó kiếm thế nào không? Vậy mà dám mở miệng hứa hươu hứa vượn? Còn nói ai đến cũng không từ chối? Giờ đây lời đồn khắp nơi đều bảo Yên Vương muốn vào kinh cần vương, đang sai tay chân thân tín chiêu binh mãi mã đấy!"

Vương Trùng giật bắn người: "Thật sự có lời đồn như vậy sao? Thế thì hỏng bét rồi, nếu như rước lấy binh mã triều đình thì biết làm sao bây giờ?"

Huyền Cương đại hòa thượng thầm nghĩ: "Phải dọa cho ngươi một trận mới được!" Xạ Dương Hổ Trần Bá rốt cuộc cũng từng làm sơn tặc cướp bóc, từng dựng cờ lập trại xưng vương thật, thế nên dù có tùy miệng bịa đặt thì nghe cũng y như thật.

Huyền Cương đại hòa thượng xoa xoa cái đầu trọc, thở dài nói: "Người trong viện càng ngày càng đông, Phật gia ta cũng chịu không nổi nữa rồi, bày cho ngươi một chủ ý đây! Ngươi dẫn người lên núi làm thảo khấu đi."

Vương Trùng kinh ngạc: "Làm thảo khấu! Đó là việc người đàng hoàng nên làm sao?"

Huyền Cương đại hòa thượng cười khẩy: "Ngươi vốn dĩ có phải người đàng hoàng đâu."

Vương Trùng thật sự không thể chấp nhận được lời đề nghị vô lý này, bèn nói: "Thế này thì khác gì tạo phản?"

Huyền Cương đại hòa thượng đáp: "Chẳng có gì khác biệt cả."

Vương Trùng cuối cùng cũng nhận ra, tên sư huynh trọc đầu này hoàn toàn không đáng tin cậy, bèn tức giận hất tay bỏ đi. Vừa ra khỏi nơi ở của Huyền Cương, hắn đã thấy trong viện chỗ nào cũng là người, đầu không khỏi phình to thêm ba phần. Hiện giờ ở địa giới Đồng Châu, những nam tử độ tuổi phù hợp, biết chút võ nghệ thô sơ gần như đều dồn hết về chỗ hắn rồi. Vương Trùng thầm nghĩ: "Tạo phản là chuyện tuyệt đối không thể nào, nhưng kiểu gì cũng phải có cách giải quyết chứ?"

Hắn đang nhức đầu thì đột nhiên có một thiếu niên lanh lợi tiến đến bẩm báo: "La lão đại của Thanh Hà bang đến bái phỏng, công tử có muốn gặp không?" Thiếu niên này xuất thân từ gia đình bổ khoái, họ Liêu tên Biện, từ nhỏ đã không thích luyện võ, gia cảnh lại không kham nổi việc học hành nên cứ lêu lổng suốt. Sau khi đến đầu quân cho Vương Trùng, hắn tỏ ra rất tinh ý, hiện đang tích cực tranh giành chén cơm của Vương Đông.

Vương Trùng không muốn tiếp tục nhìn đám đông nhốn nháo này nữa, bèn nói: "Đi cùng ta ra ngoài gặp khách."Liêu Biện hớn hở đi theo Vương Trùng ra ngoài. Vương Trùng nhìn thấy một lão giả trông hơi quen mắt, bèn lên tiếng: "Vị nào của Thanh Hà bang ở đây vậy?"

Lão giả vội vàng chắp tay, nói: "Lão phu là La Đại Vĩnh, lần trước đi thảo phạt Bạch Cúc Hoa từng có duyên gặp qua công tử. Chuyến này đến đây là vì Thanh Hà bang chúng ta phát hiện một đội kỵ binh của Cửu Khúc minh đang tiến thẳng về phía Bằng Sơn huyện, mong Vương chủ sự sớm có sự chuẩn bị."

Vương Trùng cả kinh, hỏi: "Tin tức có chuẩn xác không? Bọn chúng đến bao nhiêu người?"

La Đại Vĩnh đáp: "Tiểu lão nhi sao dám bịa đặt loại chuyện này? Kẻ địch đến ước chừng hai ngàn tên, ai nấy đều một người hai ngựa, cả người lẫn ngựa đều vô cùng hung hãn. Bọn chúng mang theo mã sóc, loan đao, cung tên, trên người đầy rẫy dấu vết chém giết, mùi máu tanh nồng nặc."

Ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu Vương Trùng gần như ngay lập tức là: "Thảo Nguyên Thập Bát bộ phái người tới giết Yên Vương."

Trước nay hắn vẫn luôn cảm thấy chuyện này chẳng liên quan gì đến mình. Yên Vương là Yên Vương, hắn là hắn, thậm chí Yên Vương còn chưa từng chính thức hạ lệnh gọi hắn đến hộ giá.

Mà dẫu có gọi thì hắn cũng chẳng buồn đi, khả năng cao là hắn sẽ kiếm cớ "lạc đường" giữa chừng.

Thân là một người xuyên việt, ai lại đi liều mạng vì một tên thiếu gia quý tộc chứ? Dù là tiểu thư quý tộc cũng tuyệt đối không được.

Nhưng sao bây giờ sự việc lại biến thành kỵ binh Cửu Khúc của Thảo Nguyên Thập Bát bộ đột kích Bằng Sơn huyện rồi?

Sắc mặt Vương Trùng trở nên ngưng trọng, hỏi: "Ước chừng bao lâu nữa thì tới nơi?"

La Đại Vĩnh đáp: "Nhiều nhất là hai canh giờ."

Vương Trùng thoắt cái đứng bật dậy. Hắn biết lúc này đã không còn thời gian để kiểm chứng thật giả nữa, hai canh giờ trôi qua chỉ trong chớp mắt, nhất định phải sớm có sự chuẩn bị.

Hắn thuận miệng hỏi: "Có biết kẻ cầm đầu là ai không?"

Trên mặt La Đại Vĩnh bỗng lộ vẻ sợ hãi tột cùng, lão hạ giọng đáp: "Là Hương soái!"

Vương Trùng giật nảy mình, thầm nghĩ: "Thế giới này còn có cả Sở Lưu Hương sao?", bèn hỏi: "Hương soái là nhân vật thế nào?"

Toàn thân La Đại Vĩnh run lẩy bẩy, vẻ mặt càng thêm hoảng loạn, đáp: "Là Dược La Cát thị·Diệp Hổ!"

Vương Trùng thở phào một hơi, nhưng lại càng thêm kinh ngạc, hỏi: "La tiên sinh cớ sao lại kinh hãi đến vậy? Kẻ này xưng là Hương soái, ắt hẳn phải là người phong nhã, chẳng lẽ lại có tiếng xấu gì sao?"

La Đại Vĩnh run giọng nói: "Kẻ này đâu phải người phong nhã gì, chữ ‘hương’ trong Hương soái, chính là mùi thịt nướng!"

"Năm đó Thảo Nguyên Thập Bát bộ hợp binh công phá Thượng Đô, bắt đi Khâm Hậu nhị đế. Toàn bộ nữ quyến quý tộc ở Thượng Đô đều bị giam cầm tại đại tự lớn nhất đương thời là Thánh Sơn tự, để mặc cho binh lính thảo nguyên chà đạp dâm lạc. Về sau, Thiên Hậu khởi binh cần vương đánh lui Thảo Nguyên Thập Bát bộ. Trước lúc rút lui, chính kẻ này đã châm một mồi lửa ở Thánh Sơn tự, thiêu chết bảy ngàn phụ nữ và trẻ nhỏ Thượng Đô. Nghe nói cách xa ba mươi dặm vẫn còn ngửi thấy mùi thịt khét lẹt."

Vương Trùng giật thót mình. Hắn xuyên việt tới đây chưa được bao lâu, dẫu đã nghe vô số lần về sự hung tàn của Thảo Nguyên Thập Bát bộ, nhưng chưa từng nghĩ tới chiến tranh lại tàn khốc đến bực này!

Thấy Vương Trùng vẫn còn đang trầm tư, La Đại Vĩnh vội vàng giục: "Vương chủ sự, nếu không đi mau e rằng sẽ không kịp nữa! Đại quân Dược La Cát thị của Cửu Khúc minh mỗi khi xuất động, hễ đánh là đồ thành, xưa nay chưa từng có ngoại lệ. Dược La Cát thị·Diệp Hổ lại càng mang hung danh lừng lẫy. Kẻ này cực kỳ thích nướng thịt người, còn phân chia thịt người thành các loại danh mục như ‘cực phẩm’, ‘mỡ béo’..."

Nói đến đây, La Đại Vĩnh dường như đứng không vững nữa. Nếu được lựa chọn, lão tuyệt đối không muốn đối mặt với đại quân Cửu Khúc minh, chỉ mong sao Vương Trùng mau chóng khởi hành.

Vương Trùng từng tiếp xúc với người của Thảo Nguyên Thập Bát bộ. Ngoại trừ Càn La Ất ra, những kẻ còn lại nếu không phải không rõ tính tình thì cũng chẳng khác nào dã thú đội lốt người. Dù chưa từng tận mắt chứng kiến, nhưng bất kể là Thiết Ma Lặc hay Văn Đô Thừa cũng đều chẳng hề che giấu hành vi tàn bạo của bản thân. Hơn nữa, mấy vụ án Bạch Cúc Hoa hung tàn nhất đều do chính đám người này gây ra. Lúc ấy hắn còn chưa có cảm giác gì nhiều, nhưng ngay lúc này đây, một luồng khí lạnh thấu xương bỗng dâng lên, chạy dọc sống lưng hắn mãi không tan.Lúc này, trong đầu hắn chỉ còn lại đúng tám chữ: "Chiến tất đồ thành, xưa nay không ngoại lệ"!

"Trốn!"

"Không thể trốn!"

"Nếu ta bỏ chạy, bách tính Bằng Sơn huyện coi như xong đời."

"Sống chết của kẻ khác, can dự gì tới ta?"

"... Nhưng, có những giới hạn, tuyệt đối không thể bước qua..."

Vương Trùng biết thời gian cấp bách nên cực kỳ dứt khoát đưa ra quyết định, vung tay điểm huyệt La Đại Vĩnh.

...... Sở Lưu Hương: Cố lên, giết chết tên đạo nhái kia đi......

...... Dược La Cát thị·Diệp Hổ: Nội gian Trung Nguyên nói Yên Vương đang ở nơi này......

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!