Sở Khả Khanh ngẩn người, sau đó cười gượng: "Phải, phải, là vãn bối suy nghĩ không chu toàn rồi..."
Ai, còn tưởng những cao nhân thế ngoại này đều thật sự thích sống ở thế ngoại...
"Nhìn vẻ mặt của ngươi xem..." Trần Ngôn bĩu môi: "Cao nhân thế ngoại cũng phải ăn cơm, cũng phải lo chuyện ăn mặc ở đi lại. Xã hội hiện giờ khoa học kỹ thuật phát triển như vậy, bỏ mặc mọi chế độ hiện đại hóa trong thành thị không đi hưởng thụ, cứ nhất định phải chạy đến nơi chim không đẻ trứng để ăn đất sao?"
Nói rồi, Trần Ngôn phất tay: "Công pháp của Vân Tông các ngươi thật quá câu nệ, cứ nhất định phải khiến người ta khổ tu như vậy, thật vô nghĩa."




