Hắc võ tướng sau khi đứng vững thì thở hồng hộc, hắc khí trước ngực nó vẫn đang không ngừng tràn ra ngoài.
Ngay sau đó, nó bỗng vứt nửa đoạn cán binh khí đi, chỉ giữ lại nửa đoạn có gắn phần lưỡi sắc.
Bàn tay trái vừa rảnh rỗi bỗng nhấc lên, nhẹ nhàng cào một cái vào vết thương bị kiếm đâm xuyên trước ngực.
Với cú cào này, bàn tay to lớn của nó chỉ nắm lấy một vốc sương mù đen kịt.




