Sở Khả Khanh ngẫm nghĩ chốc lát, rồi nói: “Biết đâu nàng ta sẽ báo quan.”
“Vậy thì thành án treo thôi.” Trần Ngôn lắc đầu: “Chuyện đó không còn dính dáng gì đến chúng ta nữa.”
Sở Khả Khanh ngồi xổm xuống, nhìn vào mắt Trần Ngôn: “Ngươi… dường như…”
“Ừm, đã khôi phục được một chút tu vi.”




