Mọi người nhìn nhau, ai nấy đều sực tỉnh. Đúng vậy, trước đó bọn họ chỉ nhận tiền của Tôn Bá Lan để làm việc, cho dù có kết oán với đại vương thì cùng lắm cũng chỉ là thanh đao trong tay người khác. Bây giờ chỉ cần trở mặt, giết Tôn Bá Lan làm đầu danh trạng, đại vương chưa chắc đã lật mặt với bọn họ.
Hùng Nghĩa là người mở miệng trước, những kẻ khác lập tức phấn chấn hẳn lên, ai nấy đều cảm thấy đây là một biện pháp hay, liền tranh nhau góp kế.
“Thất ca, người ngoài ai cũng tưởng huynh đệ chúng ta tung hoành giang hồ, ăn ngon uống say, nhưng nào ai hiểu nỗi khổ trong đó? Sống kiếp liếm máu trên đầu đao, thường đi bên sông, làm sao có kẻ không ướt giày? Huống chi triều đình ngày một vững vàng, đã có thể rảnh tay xử lý đám người như chúng ta, giang hồ càng lúc càng khó sống. Năm đó huynh đệ ta lên kinh, còn có mười ba người, nay chỉ còn lại sáu.”
Hùng Nghĩa thấy Bạc Duyên còn chần chừ, đưa tay lau nước mắt, cảm khái vô cùng, đến giọng nói cũng hơi run lên.




