Đêm xuống.
Sao trời lờ mờ, trăng sáng treo cao. Sau cơn mưa, trời quang mây tạnh nhưng mặt đất lại oi nồng, tiếng ve kêu rền hết đợt này đến đợt khác, nghe mà lòng người bứt rứt, phiền loạn.
Bạc Duyên không trở về phủ. Rời khỏi trà quán, hắn thay một thân y phục khác, rồi lần lượt ghé qua mấy tửu quán. Đến khi màn đêm buông xuống, hắn đã đứng trước tửu quán thứ sáu.
“Ôi chao, vị khách quan này, cuối cùng ngài cũng tới rồi! Mời vào, mời vào! Trên lầu vẫn còn nhã tọa, ngài xem, muốn lên lầu hai hay để tiểu nhân tìm cho ngài một bàn dưới lầu một?”




