"Cũng hết cách thôi. Ta mang danh tòng ngũ phẩm thị độc học sĩ, nhưng bổng lộc một năm chỉ vỏn vẹn một trăm hai mươi tư lượng sáu tiền năm phân. Trong khi đó, chi tiêu tối thiểu của quan viên kinh thành một năm đã lên tới ba trăm lượng, vị chi mỗi năm thâm hụt gần hai trăm lượng. Những tân khoa tiến sĩ kia chỉ được hưởng đãi ngộ thất, bát phẩm, người nào gia cảnh khó khăn thì làm sao mà chống đỡ nổi?"
"Nên giúp được ngần nào thì hay ngần ấy vậy!"
Cái nghèo của quan kinh thành, nghèo đến mức "chẳng đỏ nổi lửa bếp", Lương Dư Âm là người hiểu rõ điều này hơn ai hết. Thấy Lương Tiền thị vẫn tỏ vẻ không phục, hắn cúi xuống vuốt ve con mèo mướp mập mạp vừa chui ra từ sương phòng, nói tiếp: "Nàng thì biết gì về những mấu chốt bên trong chứ!"




