Lương Tiền thị không khỏi kinh ngạc. Mấy ngày trước lúc phu quân trở về đắc ý với bức mặc bảo này ra sao, nàng đều thấy rõ, sao chỉ mới chớp mắt đã đốt bức chữ này đi rồi?
"Phu quân, vì sao chàng lại đốt nó?"
"Không đốt, lẽ nào chờ rước họa sao?" Lương Dư Âm vốn dĩ rất yêu thích cái thú văn nhã, đốt bức thư họa thi tam tuyệt này đi, trong lòng hắn cũng vô cùng đau xót, nhưng đành bất lực trơ mắt nhìn cuộn họa quyển này từng chút một bị ngọn lửa nuốt chửng.
Lương Dư Âm thở dài: "Đại vương e là hung đa cát thiểu rồi. Ta có thích đến mấy cũng không thể giữ lại thứ này, để rồi rước họa cho nàng và cả nhà."




