[Dịch] Loạn Thế Hoang Niên: Ta Mỗi Ngày Một Quẻ, Lương Thịt Đầy Kho

/

Chương 86: Đục băng bắt cá ở Trường Hà thôn? Nhìn lầm rồi.

Chương 86: Đục băng bắt cá ở Trường Hà thôn? Nhìn lầm rồi.

[Dịch] Loạn Thế Hoang Niên: Ta Mỗi Ngày Một Quẻ, Lương Thịt Đầy Kho

Phong Khởi Vu Uyên

6.443 chữ

02-07-2026

Trần Đức Minh đã nói vậy, Giang Trần cũng đành bước theo y ra mặt sông.

Lớp băng ở đoạn sông này trông có vẻ mỏng hơn Kim Thạch đàm một chút, nhưng vẫn đủ dày để ngựa xe chạy qua.

Hắn rảo bước trên mặt băng, ánh mắt đảo quanh dò xét, trông như thể đang thật sự quan sát địa thế.

Trần Đức Minh ở bên cạnh lập tức nín thở, cẩn thận từng li từng tí bám theo sau, đến thở mạnh cũng không dám.

Đi loanh quanh một vòng trên mặt băng, Giang Trần dừng lại ở một khúc quanh sát bờ sông.

Hắn ngập ngừng lên tiếng: "Có lẽ... là ở đây chăng?"

Hai mắt Trần Đức Minh sáng rực lên: "Thật sao? Đệ chắc chắn chứ?"

Giang Trần bật cười: "Chuyện này đến thần tiên cũng chẳng dám vỗ ngực cam đoan đâu. Lần trước ta chỉ ăn may, lần này ai biết có chuẩn hay không."

Giang Điền ở bên cạnh nhịn không được liền chen lời: "Lần trước Tiểu Trần chỉ tay một cái, bọn ta đào theo chỗ đó, băng vừa vỡ là cá nhảy thẳng ra ngoài luôn!"

"Đại ca, chuyện đó khác nhau mà."

Giang Trần giải thích: "Lúc đó đệ biết dòng nước ấm của Kim Thạch đàm nằm ở đâu, mùa đông cá lại thích trốn ở những nơi ấm áp. Còn khúc sông này đệ ít khi lui tới, thật sự chỉ là đoán mò thôi."

Trần Đức Minh vốn còn chút do dự.

Nhưng nghe Giang Điền kể xong, ánh mắt y càng lúc càng sáng rực: "Vậy ta đi lấy vợt với cuốc đục băng!"

Giang Trần vội vàng kéo vạt áo y lại: "Đức Minh ca, chúng ta nói trước nhé, đào xong mà không có gì thì đệ không chịu trách nhiệm đâu đấy."

Trần Đức Minh gật đầu thật mạnh: "Yên tâm đi! Dù sao mùa đông cũng rảnh rỗi, coi như vận động gân cốt chút thôi."

Y ba chân bốn cẳng chạy lên bờ, về nhà chưa được bao lâu, Dương Quế Vinh đã bám gót theo y ra đây, trên tay còn cầm chiếc vợt xúc cá.

Dấu tát trên mặt nàng ta vẫn chưa phai hết, nhưng nét mặt lúc này chỉ toàn vẻ hưng phấn.

Thấy Trần Xảo Thúy và Giang Trần đang đứng bên bờ sông, nàng ta mới hơi thu liễm lại, cười ngượng nghịu: "Muội tử, Tiểu Trần, hai người cứ nghỉ ngơi đi, để vợ chồng ta đào cho."

"Tiểu Trần, vậy ta bắt đầu đào nhé?" Xuống đến mặt băng, Trần Đức Minh đứng ngay vị trí Giang Trần vừa chỉ, hớn hở hỏi.

"Đệ chỉ nói bừa thôi đấy, không đào được gì thì đừng có bắt đền đệ." Giang Trần lại nhấn mạnh lần nữa.

Dương Quế Vinh ở bên cạnh cũng cười xòa: "Tẩu biết mà, do vận may cả thôi. Nếu thật sự không có cá, bọn ta cũng đâu thể trách đệ được."

Nói xong, nàng ta liền xắn tay áo cùng Trần Đức Minh, hai người đấu chí sục sôi, hừng hực khí thế hì hục đục băng.

Giang Trần lặng lẽ gọi quy giáp ra, ba chiếc quái thiêm vẫn lơ lửng ngay trước mắt.

Ở Kim Thạch đàm, hắn còn có thể viện cớ là biết vị trí dòng nước ấm.

Nhưng đây mới là lần đầu tiên hắn tới Trường Hà thôn, nếu cứ chỉ đâu trúng đó thì e là quá mức thần kỳ rồi.

Cho nên vị trí hắn vừa chỉ lúc nãy thật sự không hề mượn sức quy giáp để bói toán, mà hoàn toàn là đoán mò.

Có cá hay không hoàn toàn phải dựa vào vận khí, không hề nói ngoa nửa lời.

Giang Điền và Trần Xảo Thúy vốn đang đứng một bên quan sát, nhưng chẳng bao lâu sau, Trần Khánh Dư cũng đi tới.

Nghe nói Giang Trần đã chọn được vị trí, lão gia tử phấn khởi vô cùng, bước thẳng xuống mặt băng giật lấy cây cuốc trong tay con trai: "Lề mà lề mề, để ta!"

Nói rồi, ông liền ra sức vung cuốc đục băng.

Giang Điền vốn định đứng xem thêm lát nữa, nhưng nhạc phụ đại nhân đã đích thân ra tay, gã cứ đứng trên bờ xem kịch thì thật không phải phép, đành phải lóc cóc chạy xuống giúp một tay.

Một lúc sau, Vương Tú Lan cũng ra tới nơi.

Bà không xuống mặt băng, dứt khoát cùng Trần Xảo Thúy nhóm một đống lửa bên bờ.

Để mấy nam nhân đục băng một lát rồi luân phiên lên bờ sưởi ấm nghỉ ngơi.

Đãi ngộ này đúng là tốt hơn hẳn so với lần Giang Trần bắt cá ở Kim Thạch đàm.

Mấy người họ đang hăng say làm việc thì có một lão đầu trạc tuổi Trần Khánh Dư đi ngang qua, tò mò nghểnh cổ lớn tiếng hỏi: "Lão Trần đầu, nhà ông đang làm cái gì thế?"

Trần Khánh Dư vừa giao cuốc đục băng lại cho con trai, đang đứng bên bờ hơ tay sưởi ấm, liền oang oang đáp: "Làm gì à? Nhìn không ra sao? Đục băng bắt cá chứ còn gì nữa!"

"Hả? Ha ha ha!" Người kia có vẻ khá thân thiết với Trần Khánh Dư, liền trêu chọc: "Giữa mùa đông giá rét thế này, nhà ông ăn no rửng mỡ à? Nếu cá dễ bắt thế thật thì làm gì đến lượt các người?"

"Ấy, ông nói đúng rồi đấy, chính là ăn no rửng mỡ."

Trần Khánh Dư cũng chẳng hề giận, chỉ tay về phía Trần Xảo Thúy và Giang Trần: "Tiểu thúc tử của nữ nhi nhà ta, mấy ngày trước ở Kim Thạch đàm chỉ bừa một chỗ đục băng mà bắt được hơn trăm cân cá đấy."

"Hôm nay nữ nhi mang cá tới biếu, ta ăn no quá nên sẵn tiện ra đây vận động cho tiêu thực."

"Vị trí này cũng là do hắn nhìn trúng đấy, ông nói xem bên dưới có cá hay không?"

"Hả?" Lão đầu kia liếc nhìn Giang Trần một cái.

Thấy hắn còn quá trẻ, sự nghi ngờ trong lòng lão lại tăng thêm vài phần: "Ông cứ bốc phét đi! Nếu thật sự dễ ăn như vậy thì ngày nào ta cũng ra đây nằm đục băng rồi."

Ngoài miệng thì nói không tin.

Nhưng lão đầu kia vẫn không chịu rời đi, cứ ngồi xổm bên bờ xem bọn Trần Đức Minh hì hục dưới lòng sông.

Dần dần, người tụ tập bên bờ sông mỗi lúc một đông.

Mùa đông ở nhà vốn chẳng có việc đồng áng gì, tới xem náo nhiệt một chút cũng chẳng sợ trễ nải công việc.

Bọn họ cũng tò mò muốn xem thử Trần gia tốn nhiều công sức như vậy, rốt cuộc có bắt được con cá nào hay không.

Bốn người cùng xắn tay vào làm, Trần Đức Minh so với huynh đệ Cố Đại Giang lần trước còn hăng hái hơn nhiều.

Chưa đầy nửa canh giờ, chỉ nghe một tiếng "rắc" giòn giã vang lên, lớp băng trên mặt sông nứt ra một khe hở, nước sông theo đó từ từ trào lên.

Trần Đức Minh lùi lại một bước, vung cuốc đập mạnh xuống.

Lớp băng cuối cùng vỡ vụn, trên mặt sông xuất hiện một lỗ hổng rộng chừng một thước.

Nước sông nương theo lỗ hổng tuôn trào, bên bờ sông không biết từ lúc nào đã tụ tập mười mấy người. Ai nấy đều rướn cổ nhìn chằm chằm vào trong, miệng không ngừng bàn tán:

"Có cá không? Có cá không?"

"Trông mặt nước có động tĩnh kìa, không lẽ có cá thật?"

"Động tĩnh gì chứ? Đó là vụn băng rơi xuống nước thôi, có cá thật thì cũng bị dọa chạy mất dép rồi."

Trần Đức Minh dán mắt vào hố băng một hồi lâu nhưng vẫn chẳng thấy bóng dáng con cá nào.

Cuối cùng, y nhịn không được liền thọc thẳng vợt xuống nước, khua loạn xạ vài cái rồi dùng sức vớt mạnh lên.

—— "Ào" một tiếng, nước sông theo mắt lưới chảy tuột xuống, trong vợt chỉ trơ lại một ít vụn băng.

Trần Đức Minh tiện tay hất đống vụn băng lên mặt sông, bên trong chỉ lẫn vài con cá chó nhỏ xíu cỡ ngón tay út đang nhảy nhót lách tách.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!