Rạng sáng, hắn mới về đến nhà.
Vì trời mưa nên quán Đồ nướng Lão Tần hôm nay dọn hàng sớm. Trong phòng khách, mẹ hắn - bà Trương Nhã Cầm đang ngồi gấp đống quần áo để bừa bộn.
Tần Thủ nhìn qua là hiểu ngay tại sao bố mẹ lại vội vàng gọi điện cho mình. Hóa ra thấy hắn cuống cuồng chạy ra ngoài, hai người tưởng có chuyện gì chẳng lành.
Bố hắn - ông Tần Kiến Tân đóng chặt hết cửa nẻo trong nhà rồi ngồi xuống sofa, rút một điếu thuốc ra châm hút, tiện miệng hỏi:
"Sao lại ở bên nhà Hoài Như đến tận khuya khoắt thế này?"
"Hôm nay chị Tần suýt bị người ta đánh, con qua an ủi chị ấy một lát."
Tần Thủ chẳng hề chột dạ, hắn bình thản châm một điếu thuốc, từ từ hồi tưởng lại dư vị ban nãy.
Bảo là an ủi thì cũng chẳng sai, chẳng phải chị Tần đã quên sạch chuyện xui xẻo trước đó rồi sao.
Chỉ là cách an ủi có hơi đặc biệt một chút mà thôi.
Tần Kiến Tân và Trương Nhã Cầm đồng loạt ngẩng đầu lên, nét mặt lộ rõ vẻ nghiêm trọng và lo lắng. Cháu gái nhà mình thế mà lại bị người ta bắt nạt!
Nhưng sau khi nghe con trai kể lại ngọn ngành câu chuyện, hai ông bà lại đưa mắt nhìn nhau.
Suy cho cùng, trong chuyện này Tần Hoài Như cũng có một phần trách nhiệm, không hẳn là người có lý.
Tần Kiến Tân rít hai hơi thuốc, trầm giọng nói: "Hay là cứ bảo Hoài Như về bày hàng cạnh quầy nhà mình đi, thu nhập cũng đủ cho ba mẹ con nó đắp đổi qua ngày."
Tần Thủ gật đầu: "Con nói với chị ấy rồi, sau này chị ấy cũng sẽ sang bên Tân Nhai mở tiệm cùng nhà mình."
Hả? Tần Hoài Như lấy đâu ra tiền?
Đó là phản ứng đầu tiên của Tần Kiến Tân và Trương Nhã Cầm, tiếp đó là cảm thán trước sự kỳ vọng và cố chấp của cậu con trai đối với khu Tân Nhai.
Chỉ mong Tân Nhai thực sự đông đúc tấp nập được như dự tính...
Tần Thủ hiểu nỗi lo lắng thấp thỏm của bố mẹ. Nói suông cũng chẳng có tác dụng gì nên hắn không an ủi sáo rỗng, mà lập tức phân tích mấy lý do khuyên góa phụ Tần mở tiệm.
"Nghe con nói vậy thì Hoài Như đúng là nên dốc sức lấy bằng được cửa tiệm đó."
Trương Nhã Cầm xếp xong đống quần áo, gật gù đồng tình với suy nghĩ của con trai. Chuyện kiếm tiền tính sau, quan trọng nhất là an toàn hơn hẳn.
Hơn nữa, dù sao đó cũng là khu phố thương mại được chính quyền đẩy mạnh hỗ trợ, vị trí container lại nằm ở khu vực trung tâm, lượng khách qua lại kiểu gì cũng không thể ít hơn chỗ bày hàng hiện tại của nhà họ.
Với năng lực của Tần Hoài Như, chuyện buôn bán chắc chắn không đến mức quá tệ.
Bố Tần hút xong điếu thuốc cũng không nói gì thêm. Ông gác lại chủ đề này, móc ra một tấm thẻ ngân hàng đưa cho con trai.
"Bố, cái này là sao ạ?"
"Tiền thế chấp nhà đã giải ngân rồi, bố nhờ người quen nên vay được 40 vạn. Con cầm 30 vạn đi trả nợ với làm vốn khởi nghiệp đi.
Còn lại 10 vạn, cộng thêm quán đồ nướng vẫn đang kiếm ra tiền, chắc cũng đủ để trang trải chi phí sửa sang, khai trương tiệm mới rồi."
Bố Tần nói nghe thì nhẹ bẫng, nhưng sức nặng trong từng lời lại không hề nhỏ.
Phải biết rằng đây là tiền thế chấp nhà cửa, là chút vốn liếng cuối cùng của nhà họ Tần, vậy mà ông lại giao phần lớn cho con trai quản lý.
Dù có trừ đi 13 vạn phải trả cho Ngô lão bản thì vẫn còn dư 17 vạn, đủ để Tần Thủ không còn phải đau đầu vì vấn đề vốn liếng trong giai đoạn đầu khởi nghiệp nữa.
Nhưng vấn đề là, hắn đã nói gì về chuyện mình khởi nghiệp đâu.
Mẹ hắn - bà Trương Nhã Cầm liền giải đáp thắc mắc cho con trai:
"Mấy hôm trước lúc dọn phòng giúp con, mẹ tình cờ nhìn thấy bản kế hoạch khởi nghiệp của con.
Nhưng con yên tâm, mẹ không giở ra xem đâu, mẹ chỉ biết là con đang muốn khởi nghiệp thôi.
Bấy lâu nay toàn là con phải lo lắng cho bố mẹ, bây giờ cũng đến lúc bố mẹ ủng hộ sự nghiệp của con trai mình rồi.""Bố mẹ, hai người..."
Tần Thủ xúc động nghẹn ngào, kẻ đã sống qua hai kiếp như hắn cũng chẳng biết phải diễn tả cảm xúc lúc này ra sao.
Hắn đành nhận lấy tấm thẻ ngân hàng, gật đầu thật mạnh: "Bố mẹ, con nhất định sẽ không phụ sự kỳ vọng của hai người."
Tần phụ xua tay, trầm giọng nhắc nhở: "Không sao, cứ từ từ mà làm, có thất bại cũng chẳng hề gì, cứ tích lũy kinh nghiệm dần dần rồi sẽ có ngày thành công.
Nhưng có một điều con phải nhớ kỹ, tuyệt đối đừng giống như bố, mù quáng vay nợ rồi cố chấp bám trụ, phải kiểm soát rủi ro trong phạm vi mình có thể gánh vác được..."
"Con nhớ rồi!"
Đêm khuya thanh vắng, mưa gió bên ngoài càng lúc càng lớn.
Thế nhưng Tần Thủ lại cảm thấy trong lòng vô cùng ấm áp và bình yên, bởi luôn có hai nguồn sức mạnh vững chãi âm thầm bảo vệ phía sau hắn.
Hôm sau, trời quang mây tạnh.
Tần Thủ đi cùng bố mẹ chở nguyên liệu nấu ăn về, giữa đường tiện thể mua luôn vật liệu làm lọ thủy tinh tinh không.
Bởi vì hôm nay không chỉ là ngày Hách Soái tổ chức họp mặt để tỏ tình với Lý Tư Vũ, mà còn là sinh nhật của Tô Dữu.
Hơn nửa tháng nay Tô Dữu tới đây rất thường xuyên, dăm ba bữa lại ghé qua phụ một tay, khiến không ít khách quen trêu đùa bảo nhà họ Tần kiếm được cô con dâu tốt.
Đôi khi Tần Thủ cũng chẳng phân biệt nổi, người phụ nữ xấu xa này rốt cuộc là đang diễn kịch, hay thực sự muốn hòa nhập vào gia đình hắn.
Nhưng dù thế nào thì công sức Tô Dữu bỏ ra cũng chẳng phải là giả, hơn nữa cô còn cố tình hay vô ý tiết lộ ngày sinh nhật của mình mấy lần rồi.
Nếu không có chút quà cáp đáp lại thì đúng là quá cầm thú.
Dù sao lọ thủy tinh tinh không cũng rẻ, lại chẳng tốn bao nhiêu thời gian.
Vừa lấy nguyên liệu ra chuẩn bị bắt tay vào làm thì Lục Nguyên Phương – thanh niên tối qua đi tỏ tình với Hồ Mị – bất ngờ mò đến.
"Nguyên Phương, ông thức trắng cả đêm đấy à?"
Trạng thái lúc này của Lục Nguyên Phương vô cùng tệ, quầng thâm mắt rõ mồn một, đầu tóc thì rối như tổ quạ.
Toàn thân toát ra vẻ suy sụp tiêu cực, nhìn qua là biết ngay dấu hiệu của kẻ thất tình.
Lục Nguyên Phương liếc nhìn Tần phụ và mẹ Tần đang bận rộn ngoài phòng khách, ngập ngừng một lúc rồi hạ giọng: "Vào phòng ông nói chuyện đi."
"Hiểu rồi, hiểu rồi."
Tần Thủ trao một ánh mắt đồng cảm, dẫn cậu bạn thân vào phòng ngủ.
Cửa phòng vừa đóng chặt, bầu không khí lập tức thay đổi.
Lục Nguyên Phương trút một hơi thở dài ngao ngán, cả người ỉu xìu ngồi sụp xuống giường, mấp máy môi cất lời:
"... Tần Thủ, số căn cước công dân của ông là bao nhiêu thế, bố tôi chuẩn bị mua vé rồi."
???
Úp úp mở mở rào đón cả buổi trời, rốt cuộc chỉ có thế thôi à?
Tần Thủ cạn lời chẳng buồn móc mỉa, ngoan ngoãn đọc số căn cước công dân cho hắn rồi tiện thể hỏi thăm tình hình của Lục Linh Chi:
"Nguyên Phương, ông có thấy chị Linh Chi có điểm gì bất thường không?"
"Bà ấy thì có gì bất thường cơ chứ, vẫn như cũ thôi, ăn cơm xong là chui tọt vào phòng, bảo là xem trước giáo trình đại học."
Lục Nguyên Phương chẳng còn tâm trí đâu mà để ý tới sự thay đổi của bà chị nhà mình, xử lý xong việc bố giao liền bất ngờ nở một nụ cười quái dị với Tần Thủ.
"Tần Thủ, tối qua chị Hồ Mị hôn tôi đấy..."
???
Tần Thủ kinh ngạc ra mặt, chẳng lẽ Lục Nguyên Phương tỏ tình thành công thật rồi sao?
May mà biểu cảm buồn bã chợt xuất hiện ngay sau đó của Lục Nguyên Phương đã dập tắt suy đoán của hắn.
"Nhưng chị Hồ Mị bảo chúng tôi không hợp nhau, chê tôi nhỏ tuổi quá..."
Lục Nguyên Phương nằm ườn ra giường với vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc. Mấy khó khăn khác hắn tự tin đều có thể vượt qua, duy chỉ có vấn đề tuổi tác này là hoàn toàn bó tay.
Đặc biệt là Hồ Mị lại bảo muốn kết hôn trong vòng ba năm tới, điều này hắn hoàn toàn không tài nào làm nổi."Chỉ hận lúc chị sinh ra em chưa ra đời, lúc em ra đời thì chị đã già... hu hu hu..."
"Nguyên Phương, cậu nín đi đã, chưa biết chừng đây lại là chuyện tốt đấy."
Thấy chiếc giường của mình sắp bị một thằng đực rựa vò cho nhàu nát, Tần Thủ nhìn thẳng vào ánh mắt đau khổ xen lẫn khó hiểu của Lục Nguyên Phương, vội vàng an ủi:
"Cậu thử nghĩ mà xem, nếu cậu tỏ tình thành công rồi có bạn gái, nhỡ đâu lên đại học lại gặp được nữ thần nào xuất sắc hơn, lúc đấy chẳng phải đành ngậm ngùi bỏ lỡ sao?"
"..."
Sao tự dưng lại thấy có lý thế nhỉ...



