Buổi chiều trời vẫn râm mát, từng cơn gió hiu hiu thổi tan đi cái oi bức của mùa hè.
Tần Thủ mặc áo thun, quần đùi đơn giản, bước vào quán Tuyệt Vị Tôm Hùm Đất trên phố Tây Thị.
Chưa đến giờ cơm nên trong quán khá vắng vẻ, dăm ba nhân viên đang giả vờ giả vịt quét dọn cho có lệ.
Trong đó, một tên tóc vàng vừa thấy Tần Thủ xuất hiện liền biến sắc, vội lủi tọt vào phòng trong, hành động cực kỳ mờ ám.
Chẳng mấy chốc, ông chủ Ngô Lương bước ra, nhiệt tình chào đón: "Chú em Tần đến rồi đấy à, mau vào đi!"
"Anh Ngô khách sáo quá, lát nữa tôi còn có hẹn, có chuyện gì anh cứ nói thẳng nhé."
Đúng vậy, Tần Thủ nhận lời mời đến quán Tuyệt Vị Tôm Hùm Đất chơi, sẵn tiện định trả luôn tiền cho Ngô Lương nên mới tạt qua đây một chuyến.
Ông chủ Ngô vẫn giữ nguyên nụ cười, vừa đi trước dẫn đường vừa nói: "Chú em đừng vội, hôm nay anh lại tìm được cho chú một cơ hội kiếm tiền đấy. Nói thật, anh đây cũng phải ghen tị với chú rồi."
Giọng Ngô Lương chua loét, sự ghen tị trong mắt gã hoàn toàn không phải giả vờ.
Gã không ngờ cái mặt bằng nhường cho Tần Thủ lại đắt giá đến thế, lại có người chủ động liên hệ với gã, đòi chi thêm tiền để sang nhượng lại.
Nếu biết trước thế này, có đánh chết gã cũng chẳng nhường món hời đó cho Tần Thủ.
Đi vào bên trong, Tần Thủ thấy một người đàn ông trung niên bụng phệ đang ngồi cạnh cửa sổ. Vừa thấy hắn, người nọ lập tức đứng dậy, rút một điếu thuốc đưa sang.
"Cậu đây chắc là người anh em Tần Thủ nhỉ? Tôi là Đỗ Minh, chủ tiệm Cá Nướng Phiêu Hương. Quán tôi ở ngay tầng hai khu Tân Nhai, tính ra cũng là hàng xóm với cậu đấy."
"Thế thì trùng hợp quá, sau này mong ông chủ Đỗ chiếu cố nhiều hơn."
Người ta đã đon đả niềm nở, mình cũng không tiện từ chối, Tần Thủ nhận lấy điếu thuốc rồi ngồi xuống.
Ngô Lương thì ân cần rót nước cho cả hai. Dù sao làm người môi giới trung gian, gã cũng đã đút túi không ít lợi lộc rồi.
Tán phét dăm ba câu linh tinh để kéo gần khoảng cách, ông chủ Đỗ không vòng vo nữa mà đi thẳng vào vấn đề:
"Cậu Tần này, lần này tôi nhờ anh Ngô mời cậu tới đây chủ yếu là muốn đổi mặt bằng với cậu. Cậu đừng vội từ chối, ngoài việc đổi ngang ra, tôi sẽ bù thêm cho cậu hai vạn tệ nữa!"
Ông chủ Đỗ tỏ ra vô cùng chân thành, cặn kẽ trình bày tình hình quán của mình.
Diện tích tương đương với Đồ nướng Lão Tần, vị trí cũng rất đẹp, nhưng tiền thuê lại rẻ hơn hai, ba mươi phần trăm, cực kỳ thích hợp cho người mới khởi nghiệp.
Tất nhiên cũng có nhược điểm, đó là quán nằm ở tầng hai nên khách không thể đi ngang qua rồi tiện bước vào ăn ngay được.
Nhưng bù lại mặt tiền của quán rất rộng, hương vị của Đồ nướng Lão Tần lại độc nhất vô nhị, tin rằng nhược điểm này cũng chẳng ảnh hưởng gì đáng kể.
Nếu đổi lại là một lính mới khởi nghiệp bình thường, trước sự cám dỗ của đồng tiền cùng những lời tâng bốc đường mật của ông chủ Đỗ, khéo khi lại tin sái cổ thật.
Điển hình là Ngô Lương đã tin sái cổ rồi kìa, ánh mắt gã ngập tràn vẻ hối hận.
Chỉ cần sang tay đổi chác một cái là đút túi ngay hai vạn tệ, có ngu mới không làm!
Ngặt nỗi, Tần Thủ lại chính là kẻ ngốc đó.
"Ngại quá ông chủ Đỗ, tôi rất hài lòng với mặt bằng hiện tại, hơn nữa quán cũng đã bắt đầu thi công sửa sang rồi. Ông tìm người khác thì hơn."
"Cậu Tần chê ít tiền sao? Tôi sẵn sàng chốt thêm một vạn tệ nữa! Còn chi phí sửa sang cậu đã bỏ ra bao nhiêu, tôi bù lại hết cho cậu!"
Dường như không ngờ cậu thanh niên này lại từ chối dứt khoát đến vậy, giọng điệu ông chủ Đỗ vô thức trở nên gấp gáp, còn nháy mắt ra hiệu cho ông chủ Ngô bên cạnh.
Ngô Lương thâm tâm chỉ mong thương vụ này xịt ngỏm, nhưng há miệng mắc quai, nhận tiền của người ta rồi nên đành phải giả lả hùa theo khuyên lơn:"Tôi thấy ông chủ Đỗ nói có lý đấy. Chú em Tần mới mở quán, chưa có kinh nghiệm, tiền thuê rẻ một chút thì cũng đỡ rủi ro hơn..."
"Hai người không cần khuyên nữa đâu, tôi quyết rồi."
Tần Thủ xua tay, chấm dứt màn chèo kéo vô nghĩa này.
Đừng thấy tầng một với tầng hai chỉ khác nhau chút xíu, độ nhận diện và tỷ lệ khách bước vào quán chênh lệch nhau một trời một vực đấy.
Nếu không thì tại sao giá thuê tầng một lại đắt hơn nhiều đến thế, và việc gì ông chủ Đỗ phải trăm phương ngàn kế đòi đổi cho bằng được.
Vì chút lợi mọn trước mắt mà vứt bỏ lợi thế lớn, thế mới là kẻ ngốc.
Chẳng còn tâm trí đâu mà vòng vo khách sáo thêm, Tần Thủ xin số tài khoản ngân hàng của Ngô Lương, bảo lát nữa sẽ chuyển trả nợ rồi đứng dậy rời đi.
Nhìn theo bóng lưng dứt khoát của chàng trai trẻ, ông chủ Đỗ thở dài thườn thượt.
Sao gã không biết tin tầng dưới sắp sang nhượng sớm hơn chút cơ chứ.
Tâm trạng của Ngô Lương cũng chẳng vui vẻ như dự đoán.
Cả hai người kia đều coi trọng mặt bằng đó đến thế, chẳng phải chứng tỏ vị trí của nó còn ngon ăn hơn gã tưởng tượng sao?
Vậy mà gã lại tự tay dâng một chỗ ngon lành cành đào như thế cho Tần Thủ!!!
Tần Thủ mặc kệ Ngô Lương hối hận ra sao. Sau khi chuyển khoản xong xuôi, đôi bên chính thức sòng phẳng, từ nay về sau chắc khó mà dính dáng gì đến nhau nữa.
Chỉ còn vài phút nữa là đến giờ hẹn với Tô Dữu, Tần Thủ vắt chân lên cổ chạy tới trạm xe buýt. Từ xa, hắn đã trông thấy một bóng dáng thướt tha.
Hôm nay Tô Dữu mặc áo sơ mi trắng kết hợp với chân váy xếp ly kẻ caro, gương mặt vốn đã xinh xắn nay còn được trang điểm nhẹ nhàng.
Thêm hai bím tóc đuôi ngựa tràn ngập hơi thở thanh xuân, trông cô nàng nổi bật vô cùng.
Ngay cả một kẻ kiếp trước từng ngắm vô số hot girl Douyin như Tần Thủ cũng không khỏi ngẩn ngơ.
"Dữu Dữu, hôm nay em xinh quá!"
"Ừm..."
Nụ cười của Tô Dữu hiếm khi lại hời hợt lấy lệ như thế, bởi vì cô không thấy Tần Thủ có vẻ gì là mang theo quà cả.
Rõ ràng cô đã nhắc khéo ngày sinh nhật mấy lần rồi, người ngốc đến mấy cũng phải nhận ra rồi chứ?
Hay là hắn không đủ để tâm đến cô?
Tần Thủ dĩ nhiên chẳng quên sinh nhật của cô bạn gái hờ, hắn còn vì chuyện này mà bận rộn suốt nửa ngày trời.
Có điều quà đang để trên xe đồ nướng, hắn định chờ đến khi buổi tụ tập tối nay kết thúc mới tạo bất ngờ cho cô.
Nhưng có một việc hắn quên thật, đó là chưa hỏi cô bạn gái hờ xem có muốn đi Kim Lăng cùng mọi người không.
May mà chữa cháy vẫn còn kịp, ông Lục bên kia đã lùi thời gian đặt vé lại.
"Dữu Dữu, anh với chị Linh Chi chuẩn bị đặt vé xe đi Kim Lăng rồi, em có muốn đi cùng không?"
"Vâng ạ, thế thì làm phiền anh Thủ rồi."
Dù tâm trạng chẳng vui vẻ gì, nhưng diễn xuất của Tô Dữu vẫn cực kỳ xuất thần, giọng nói ngọt ngào làm người ta mê đắm.
Thế nhưng, khi nghe thấy nội dung cuộc gọi giữa Tần Thủ và ông Lục, cơn giận trong lòng cô lập tức bốc lên ngùn ngụt.
Hóa ra cô là người bị lãng quên.
Hay cho cái tên Tần Thủ nhà anh!
Tần Thủ tự dưng thấy sau gáy hơi lành lạnh. Hắn lắc lắc đầu cất điện thoại vào túi, rồi theo thói quen đưa tay định nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo của cô.
Ai ngờ Tô Dữu lại gạt phắt ra!
"Dữu Dữu, sao thế em?"
Tình huống này chưa từng xảy ra bao giờ khiến Tần Thủ không khỏi ngẩn người.
Sao thế này, người phụ nữ xấu xa này lại nổi giận ư? Không định quyến rũ hắn nữa chắc!
Nhưng Tô Dữu dù sao cũng là một "thợ săn" lão luyện. Cô nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc lệch nhịp, chủ động nhét bàn tay nhỏ bé vào lòng bàn tay to lớn của hắn, xịu mặt bảo:
"Anh Thủ, vừa rồi anh đến trễ vài giây đấy nhé, nên anh bắt buộc phải nghe theo mệnh lệnh của em giống như hôm trước!""Được rồi, anh xin chịu phạt."
"Khụ khụ... Thế thì dẫn đường đi, mau đưa bổn cung đi dự tiệc!"
Tô Dữu chợt nảy ra một ý, liền nhập vai Quý phi nương nương, cố tình coi Tần Thủ như tiểu thái giám mà sai bảo để bõ ghét.
Cô không tin một tên sinh viên ngây thơ như hắn lại có thể thoát khỏi lòng bàn tay mình!



