"Tít ——"
Tiếng còi rít chói tai vang lên, Hoàng Thánh Kiệt bừng tỉnh nhìn quanh, nhận ra bản thân đã tiến vào khu vực trò chơi.
Đây là lần thứ hai hắn tham gia trò chơi, tuy vẫn chưa thích ứng lắm, nhưng so với 『trò chơi đau đớn』 thì tình trạng đã tốt hơn rất nhiều.
Điều đầu tiên hắn chú ý tới là hai người chơi cùng cộng đồng: Chu Uyển Lâm và bác gái Cảnh Ngọc Hà.




