Chẳng bao lâu sau, lại thêm một vòng trò chơi kết thúc, La Vi nhận ra tài phú chiếm tỉ lệ của cộng đồng số 4 một lần nữa vượt quá 50%.
Phải nói rằng, tình huống người chơi tài phiệt có tài phú chiếm tỉ lệ vượt quá 50% quả thật xuất hiện rất thường xuyên, xác suất còn cao hơn La Vi tưởng tượng không ít.
Hiển nhiên, điều khoản “tài phiệt có thể ưu tiên nhận lợi nhuận đầu tư” do Lâm Tư Chi đề ra đã mang đến cho tài phiệt xã khu ưu thế đủ lớn, đủ để bảo đảm bọn họ luôn nắm quyền chủ động tuyệt đối về mặt tài phú chiếm tỉ lệ.
Mà đây cũng chính là nguyên nhân quan trọng khiến Hàn Mộng Oánh chấp nhận phương án ấy.
Nếu trước đó không ấn định sẵn tỉ lệ 2:1:1, vậy tốc độ bành trướng tài phú của tài phiệt xã khu hẳn sẽ cao hơn rất nhiều so với hai bình dân xã khu.
Còn cụ thể tốc độ bành trướng ấy cao đến mức nào, trong khoảng thời gian ngắn La Vi cũng khó mà tính ra được.
Bởi tình hình mỗi vòng trò chơi đều quá đỗi phức tạp, các cộng đồng liên tục đầu tư lẫn nhau hoặc thu về lợi nhuận đầu tư, mà cách phân chia lợi nhuận sau mỗi lần đầu tư cũng chẳng hề giống nhau.
Trong hoàn cảnh phức tạp như vậy, không thể cập nhật toàn bộ dữ liệu theo thời gian thực. Chuyện này chắc chắn không phải thứ đầu óc con người có thể tính rõ trong thời gian ngắn, dù là tinh toán sư cũng không làm nổi.
Đương nhiên, cũng không cần thật sự tính tường tận từng bước một.
Chỉ cần sau mỗi vòng tính ra tài phú chiếm tỉ lệ của từng cộng đồng, rồi sang vòng kế tiếp tiến hành điều chỉnh đại khái là đủ, không nhất thiết phải chính xác tuyệt đối.
La Vi bước tới trước mặt đám người chơi của cộng đồng số 4: “Tài phú chiếm tỉ lệ của các ngươi lại vượt quá 50% rồi. Hiện giờ đệ thập nhị xã khu có tỉ lệ thấp nhất, các ngươi hãy đầu tư cho đệ thập nhị xã khu một lần, toàn bộ lợi nhuận đều giao cho bên được đầu tư.”
Hàn Mộng Oánh đáp lời cực kỳ dứt khoát: “Không thành vấn đề.”
Nàng sai Tôn Đức, người đã được chọn làm tài vụ, đến công chứng sở đầu tư cho đệ thập nhị xã khu.
Chuyện tương tự thế này đã xảy ra rất nhiều lần, nên cũng chẳng có gì đáng gọi là mới lạ.
La Vi còn đang suy nghĩ xem nên lấy cớ thế nào để ra tay giúp đỡ mà không quá đột ngột, nào ngờ Hàn Mộng Oánh lại chủ động mở lời trước.
“Ngươi là tinh toán sư, có thể giúp bọn ta tính thử không? Ta muốn biết theo tình hình lợi nhuận hiện tại, còn cần bao nhiêu vòng trò chơi nữa thì tổng tài phú mới lần lượt đạt đến 50 vạn và 100 vạn.
“Ta muốn một đáp án thật chính xác.”
La Vi giả vờ do dự thoáng chốc, không lập tức nhận lời.
Hàn Mộng Oánh mỉm cười: “Không sao, thời gian trò chơi vẫn còn nhiều, ngươi cứ từ từ suy nghĩ.
“Có điều, ta rất hứng thú với khu 17. Dù sao lúc này cũng đang rảnh, ngươi có thể nói sơ qua cho ta nghe cộng đồng sinh thái của khu 17 đại khái là thế nào không?”
La Vi lập tức cảnh giác, hỏi ngược lại: “Vậy sao ngươi không giới thiệu trước về cộng đồng sinh thái của cộng đồng số 4?”
Không ngờ Hàn Mộng Oánh chẳng những không từ chối, trái lại còn mỉm cười gật đầu.
“Không sao, ta có thể nói cho ngươi biết.
“Bởi vì cộng đồng sinh thái của cộng đồng số 4 bọn ta là hoàn mỹ.
“Bất kỳ ai cũng không thể tìm ra khả công kích nhược điểm. Ngược lại, kẻ thông minh đều sẽ học theo cộng đồng sinh thái của bọn ta, cuối cùng khiến tất cả cộng đồng dần trở nên giống nhau.”
La Vi đầy vẻ nghi hoặc, đưa mắt đánh giá Hàn Mộng Oánh từ trên xuống dưới, nhất thời khó xác định rốt cuộc nàng có phải đang hư trương thanh thế hay không.
Hàn Mộng Oánh mỉm cười nói: “Tinh toán sư hẳn đều là người thông minh. Chỉ cần ta nói đơn giản vài hạch tâm điểm, ngươi sẽ hiểu lời ta nói là đúng.”
......Trong khoảng thời gian tiếp theo, La Vi thường xuyên qua lại giữa cộng đồng số 4 và cộng đồng số 17.
Sự luân chuyển nhân sự như vậy cũng không đến mức đột ngột, bởi để liên tục điều chỉnh tỷ lệ tài phú, cả ba cộng đồng đều có một người giữ vai trò tương tự như "sứ giả".
Mà "sứ giả" bình thường sẽ không do tài vụ người chơi đảm nhiệm. Dù sao, những người chơi như Tần Dao và Chu Quế Phân chỉ riêng việc tính sổ cũng đã phải dốc hết toàn lực.
Theo tiến trình trò chơi, nội dung trong trò chơi dần ổn định, thời gian của các người chơi cũng không còn gấp gáp như trước.
Ngoại trừ lúc ban đầu phải đến khu làm việc nhấn một nút, thời gian còn lại đều khá tự do, thậm chí không ít người còn có thể tranh thủ tán gẫu.
"Thế nào?" Thấy La Vi lại quay về, Thái Chí Viễn lên tiếng hỏi.
La Vi lặng lẽ lắc đầu: "Không tìm ra điểm đột phá nào.
"Tài phú kết cấu của bọn họ rất hoàn hảo, lúc nào cũng có thể bảo đảm trong quản lý tầng có một người chơi lão niên và một người chơi tráng niên.
"Đặc biệt là người chơi lão niên, lúc nào cũng được bảo đảm có 15 vạn, thậm chí 20 vạn tài phú trị. Cho dù cộng tất cả lợi nhuận trong một vòng trò chơi lại, chúng ta cũng còn cách con số ấy rất xa."
Tuy người chơi bình dân cũng có thể tập trung tài phú, nhưng vì không ai có thể che thân phận bài, nên một khi tài phú trị của một người chơi bình dân nào đó quá cao, lập tức sẽ khiến người khác cảnh giác.
Người chơi tài phiệt sẽ tới thương lượng. Nếu thương lượng không thành, bọn họ nhất định sẽ nâng các loại thuế suất lên, nhất là thuế thừa kế, để cắt đứt ý đồ tập trung tài phú của người chơi bình dân.
Bởi vậy, dưới cơ chế trò chơi này, muốn cướp mất vị trí quản lý tầng của người chơi lão niên là chuyện tuyệt đối không thể.
Thái Chí Viễn lại hỏi: "Còn cộng đồng sinh thái của bọn họ thì sao? Ta để ý thấy, bốn người kia tuy lấy Hàn Mộng Oánh làm đầu, nhưng rõ ràng là thế ba người dẫn một người.
"Tên Tôn Đức kia dường như hoàn toàn không có quyền lên tiếng. Có thể tìm cách lấy hắn làm điểm đột phá, gây ra nội hỗng hay không?"
La Vi lắc đầu: "Gần như không thể.
"Tôn Đức đúng là một khôi lỗi, nhưng hắn răm rắp nghe theo quyết định của Hàn Mộng Oánh, không dám nảy ra bất kỳ ý chống đối nào.
"Hai người còn lại tuy quyền lên tiếng thấp hơn Hàn Mộng Oánh một chút, nhưng phần lớn thời điểm cả ba đều có thể đạt thành nhất trí. Trạng thái ấy ngược lại cực kỳ ổn định.
"Khả năng xảy ra nội hỗng gần như bằng không."
Thái Chí Viễn không nói thêm gì, chỉ gật đầu: "Vất vả cho ngươi rồi."
La Vi do dự một lát: "Khoan đã, thật ra ta còn muốn hỏi... cộng đồng sinh thái của chúng ta, sau này cũng sẽ luôn duy trì trạng thái như bây giờ sao?
"Ngươi đừng hiểu lầm, ta không hề tiết lộ bất kỳ vấn đề nào về cộng đồng sinh thái của chúng ta cho cộng đồng số 4. Nhưng chuyện này cũng chẳng khó nhìn ra, Hàn Mộng Oánh rất thông minh, cũng rất nhạy bén.
"Nàng nói, nếu trong mỗi vòng trò chơi chúng ta vẫn cứ cố chấp mang theo... lụy chuế, vậy thì sớm muộn gì những người đó cũng sẽ biến thành nhược điểm chí mạng, khiến chúng ta thua đến tan tác.
"Tổ chức độ của cộng đồng chúng ta quả thực... vẫn chưa đủ cao."
Hiển nhiên, Tần Dao chưa chắc thông minh hơn bao nhiêu so với những người chơi ở cộng đồng số 12. Việc nàng lạc vào một ván cờ cấp bậc cao như thế này, những người khác trong cộng đồng số 17 phải gánh trách nhiệm trực tiếp.
Thái Chí Viễn gần như không cần suy nghĩ, dứt khoát nói: "Đúng vậy, cộng đồng của chúng ta sẽ không chủ động vứt bỏ bất kỳ kẻ yếu nào."“Cấu trúc cộng đồng cũng sẽ không thay đổi.”
Đó là một câu trả lời hết sức dứt khoát, không chừa lại lấy nửa phần mơ hồ.
La Vi gật đầu: “Ừm, được, ta thấy như vậy cũng khá tốt.”
......
Vòng trò chơi thứ chín kết thúc.
【Tổng tài phú hiện tại: 452000 phút thời gian visa】
Nhìn thấy con số ấy, trên mặt rất nhiều người đều nở ra nụ cười mừng rỡ.
Phía sau vẫn còn mười một vòng nữa, thời gian còn rất dư dả, cục diện cũng vô cùng khả quan.
Tuy tiếp đó vẫn phải tiếp tục bảo đảm tỉ lệ tài phú giữa ba cộng đồng, chưa chắc vòng nào cũng có thể ăn trọn lợi nhuận đầu tư, nhưng tính một cách thận trọng thì vẫn còn có thể kiếm thêm bảy, tám mươi vạn.
Đó là một con số cực kỳ kinh người.



