[Dịch] Dị Thú Mê Thành

/

Chương 84: Nghi ngờ

Chương 84: Nghi ngờ

[Dịch] Dị Thú Mê Thành

Peng Pai

7.249 chữ

15-09-2026

"[Bộc Phá], số thứ tự 22, hệ Nguyên Tố." Bạch Thỏ đặt bát cháo xuống. "Chỉ cần chạm vào cơ thể đối phương là có thể làm mục tiêu phát nổ. Có lẽ hắn còn chiêu khác, nhưng hiện tại chúng ta mới chỉ thấy có thế."

"Tôi còn tưởng là hệ Sát Thương cơ." Ngô Đại Hải gượng tỉnh táo được một chốc, giọng lại yếu dần. "Thiên phú hệ Nguyên Tố thì cướp phù văn hệ Sát Thương của chúng ta để làm gì nhỉ?"

"Chưa chắc hắn đã tự dùng, sau lưng hắn chắc chắn có thế lực chống lưng. Ở Ly Thành, ngoài Tam Đại Tổ Chức ra thì hạng tạp nham cũng chẳng thiếu." Bạch Thỏ nói xong liền nhìn sang Cao Dương, hơi thắc mắc: "Sao tự nhiên cậu lại im re thế?"

"Không chen lời vào được." Cao Dương nói dối.

"Vừa khéo, cậu ở lại trông Ngô Đại Hải giúp tôi nhé, tôi có việc phải đi." Bạch Thỏ đứng dậy. Cao Dương gật đầu, kéo ghế ngồi xuống cạnh giường bệnh.

"Trông với chả nom, tôi đã chết được đâu." Ngô Đại Hải làu bàu.

"Ngô Đại Hải, sao đến thiên phú [Bộc Phá] mà anh cũng không biết thế?" Cao Dương cố ý hỏi.

"Bao nhiêu là thiên phú, bố ai mà nhớ cho hết, bình thường tôi chỉ chọn mấy cái thú vị để tìm hiểu thôi..." Ngô Đại Hải ngoẹo đầu sang một bên, từ từ nhắm mắt lại, hơi thở cũng trở nên nặng nhọc. "Sau này chắc phải học thuộc hết mới được... Mẹ kiếp, đúng là phòng không kịp mà..."

Chẳng mấy chốc, Ngô Đại Hải đã ngủ thiếp đi.

Thấy gã đã ngủ, Cao Dương nhẹ nhàng đứng dậy, kéo lại mép chăn cho gã rồi quay người rời đi.

...

Ba giờ sáng, tầng -6F, phòng Rắn.

Thanh Linh quấn chiếc khăn tắm màu trắng bước ra khỏi nhà tắm nữ, tay bưng một chiếc chậu gỗ nhỏ đựng khăn mặt, sữa tắm, dầu gội và một lọ thuốc bôi trị thương. Trên mặt, vai, cánh tay và hai chân cô chằng chịt những vết bầm tím.

Dạo gần đây, ngày nào Thanh Linh cũng vùi mình trong phòng tập để chịu đựng khóa huấn luyện ma quỷ của Đấu Hổ. Cường độ cực kỳ khủng khiếp, nhưng bù lại cô tiến bộ rất nhanh. Hôm qua, sau khi lấy được phù văn hệ Sát Thương, cô cứ ngỡ thiên phú Đao Thần của mình sẽ lập tức thăng cấp, ai ngờ lại chẳng được như ý nguyện.

Như để trút giận, cô lại kéo Đấu Hổ vào tập luyện liền tù tì mười mấy tiếng đồng hồ, hóa thân thành một "cỗ máy chịu đòn" vô cảm. Đến mức Đấu Hổ trong vai "kẻ đánh" cũng phải ám ảnh tâm lý, vậy mà Thanh Linh vẫn chưa chịu dừng tay. Cuối cùng, Đấu Hổ đành phải cưỡng chế bắt cô ngừng tập, lập tức đi nghỉ ngơi. Lúc này cô mới hậm hực đi tắm rửa để chợp mắt một lát.

Thanh Linh chợt khựng lại, phát hiện trên chiếc ghế dài ở phòng nghỉ đang có người ngồi. Là Cao Dương.

Cao Dương chủ động mỉm cười với cô: "Mấy ngày nay cậu không đến trường, đừng bảo là dọn hẳn ra đây ở rồi nhé?"

"Có việc gì không?" Trong đầu Thanh Linh lúc này chỉ toàn là chuyện thăng cấp, nếu hắn chỉ định tán gẫu vu vơ thì cô chẳng buồn lãng phí thời gian.

"Chuyện phù văn suýt bị cướp, cậu biết rồi chứ?" Cao Dương hỏi.

"Nghe rồi." Thanh Linh đi tới, ngồi xuống chiếc ghế dài cạnh Cao Dương. Cô lấy lọ thuốc trị thương trong chậu gỗ ra, vặn nắp, đổ một ít ra lòng bàn tay xoa đều, rồi bắt đầu bôi lên những vết bầm tím trên cánh tay, tiếp đó là thân dưới. Khi đôi bàn tay thon dài mảnh khảnh của cô vuốt dọc từ xương bánh chè lên tận đùi non khuất sau lớp khăn tắm, Cao Dương vội nghiêng người né tránh ánh nhìn.

"Cậu không quan tâm chút nào à?" Cao Dương hỏi.

"Cậu chưa chết là được." Giọng nói lạnh tanh của Thanh Linh vang lên sau lưng hắn. Hàm ý rất rõ ràng: sống chết của Ngô Đại Hải, Thiên Cẩu và Bạch Thỏ, cô chẳng hề bận tâm.

Cao Dương cười khổ trong lòng. Nhất thời, hắn vừa thấy cảm động, lại vừa thấy Thanh Linh quả thật hơi vô tình.

"Quay lại đây." Thanh Linh lên tiếng.

Cao Dương vừa quay người lại, cô liền nhét lọ thuốc vào tay hắn, còn bản thân thì xoay lưng đi, cởi phăng chiếc khăn tắm, để lộ tấm lưng trắng nõn mịn màng. Trên đó chi chít những vết bầm tím lớn nhỏ, đủ màu xanh, đỏ, tím, tất cả đều là dấu vết do đấm đá gây ra, nhìn mà rợn người — gã Đấu Hổ này, thế mà cũng ra tay cho được, đúng là loại chẳng biết thương hoa tiếc ngọc là gì.Cao Dương ngẫm lại, Đấu Hổ nghiêm khắc như vậy cũng là vì tốt cho Thanh Linh, lúc huấn luyện chịu khổ một chút còn hơn ra thực chiến lại mất mạng.

"Bôi thuốc cho tôi." Thanh Linh nói.

Đổi lại là người khác, Cao Dương sẽ thấy cảnh tượng trước mắt quá mức mờ ám, thậm chí còn tưởng đối phương đang quyến rũ mình. Nhưng đặt lên người Thanh Linh thì lại hoàn toàn hợp tình hợp lý.

Cao Dương giữ thái độ bình thản, cẩn thận thoa thuốc lên những vết bầm tím trên lưng cô, rồi nhẹ nhàng xoa đều.

"Tìm tôi có việc à?" Thanh Linh hỏi.

"Ừ, có chút chuyện." Cao Dương thành thật đáp, "Tôi thật sự không biết tìm ai để bàn bạc."

"Nói đi."

"Lần này chúng ta bị người ta tính kế, rõ ràng trong tổ chức có nội gián bán đứng hành tung của chúng ta." Cao Dương nói.

Thanh Linh quay lưng về phía Cao Dương, hai tay ôm gối, lặng lẽ suy nghĩ.

"Ban đầu tôi không biết nội gián là ai, nhưng hai tiếng trước lúc đi thăm anh Ngô Đại Hải, trong đầu tôi chợt lóe lên một suy nghĩ. Sau đó, suy nghĩ ấy càng lúc càng rõ ràng, không sao gạt đi được."

"Cậu tìm ra nội gián rồi à?" Thanh Linh hỏi thẳng.

"Hiện tại mới chỉ là nghi ngờ thôi."

"Ai?"

Cao Dương ngập ngừng, muốn nói lại thôi.

Bôi thuốc trên lưng xong xuôi, Thanh Linh quấn lại khăn tắm, đứng dậy khỏi băng ghế, lạnh lùng nhìn Cao Dương: "Không nói thì tôi đi đây."

"Tôi mà nói ra thì cậu cũng sẽ bị liên lụy đấy." Cao Dương nói.

"Không trừ khử nội gián thì ai cũng gặp nguy hiểm." Thanh Linh nhìn nhận rất thấu đáo.

"Người tôi nghi ngờ là..." Cao Dương ngẩng đầu, đón lấy ánh mắt cô: "... cảnh sát Hoàng."

Im lặng trong chốc lát, Thanh Linh xoay người bước đi: "Đến phòng tôi."

……

Hai phút sau, Cao Dương theo Thanh Linh đến phòng ký túc xá đơn của cô.

Căn phòng bài trí rất đơn giản, chỉ là một không gian hình chữ nhật nhưng giường, tủ quần áo, máy giặt, máy sấy, điều hòa, tủ lạnh mini, lò vi sóng đều có đủ. Góc tường đặt một chiếc giỏ màu trắng chất đống quần áo và tất bẩn chờ giặt.

Thanh Linh mở tủ quần áo âm tường, lấy ra một bộ đồ ngủ hình gấu màu hồng, cởi khăn tắm ra thay luôn, chẳng hề coi Cao Dương là người ngoài.

Cao Dương lại ngượng ngùng quay lưng đi chỗ khác, trong lòng không khỏi thầm chê bai gu thẩm mỹ kiểu trạch nam của Ngô Đại Hải — toàn chuẩn bị mấy bộ đồ ngủ hoa hòe hoa sói gì đâu, chẳng hợp với Thanh Linh chút nào.

Thay đồ xong, Thanh Linh mở tủ lạnh mini lấy ra một chiếc sandwich hải sản và một hộp sữa giấy. Cô bỏ sandwich vào lò vi sóng hâm nóng, xé miệng hộp sữa rồi ngửa cổ uống ừng ực cạn sạch trong một hơi.

Uống xong, Thanh Linh vứt vỏ hộp sữa đi, ngồi xuống mép giường, đưa tay chỉ vào chiếc ghế duy nhất trong phòng, ra hiệu cho Cao Dương ngồi.

Cao Dương ngồi ngay ngắn trên ghế, phát hiện khóe môi Thanh Linh còn dính sữa, hắn bèn đưa ngón tay chỉ lên mép mình: "Chỗ này."

Thanh Linh nhíu mày: "Miệng cậu bị làm sao thế?"

"Là cậu dính sữa kìa."

"Ờ." Thanh Linh chẳng buồn lấy tay lau mà thè lưỡi liếm nhẹ khóe môi.

Một Thanh Linh đang mặc bộ đồ ngủ đáng yêu, lại trưng ra vẻ mặt nghiêm túc thè lưỡi liếm vệt sữa bên khóe môi, hình ảnh tương phản quá lớn khiến Cao Dương không nhịn được mà bật cười.

"Cười cái gì?" Thanh Linh khó hiểu.

"Không có gì," Cao Dương hắng giọng hai tiếng, "Bàn chuyện chính đi."

"Tại sao cậu lại nghi ngờ cảnh sát Hoàng?" Thanh Linh hỏi.

"Bởi vì ông ấy đã lừa chúng ta."

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!