Hành động đầu tiên của Ngô Đại Hải chẳng có gì bất ngờ: gã làm bộ làm tịch đưa hai tay vuốt lại mái tóc chổi xể đang rũ rượi của mình. Chẳng cần xịt keo, gã vẫn vuốt cho nó dựng đứng cứng ngắc lên được. Quả đúng là người đàn ông sở hữu đôi bàn tay tích hợp sẵn công nghệ "uốn ion".
Ngô Đại Hải bước về phía bên trái văn phòng. Trên sàn nhà có một biểu tượng hình tròn đường kính hai mét, lờ mờ có thể nhận ra đây là một bức vẽ Thập Nhị Sinh Tiêu theo phong cách tả ý.
Gã vẫy tay: "Lại đây cả đi."
Cao Dương, Thanh Linh, cảnh sát Hoàng và Bạch Thỏ đều bước tới cạnh gã, đứng vào trong vòng tròn biểu tượng.
"Tách."
Ngô Đại Hải búng tay một cái. Một giây sau, biểu tượng dưới chân biến thành một bục nâng, vừa xoay tròn vừa từ từ hạ xuống. Xoay trọn một vòng, bục nâng vừa khéo dừng hẳn, đưa cả nhóm xuống một căn mật thất.
Cả nhóm bước khỏi bục nâng, bắt đầu quan sát xung quanh.
Mật thất có cấu trúc hình vòng cung đa giác, ước chừng khoảng hai trăm mét vuông. Tường và trần nhà đều được xây bằng những phiến đá màu trắng ngà nhìn rất cao cấp.
Cao Dương đếm thử, tổng cộng có mười hai bức tường. Trên mỗi bức tường đều khắc một bức phù điêu vừa trừu tượng vừa trang nghiêm, tính từ hướng một giờ lần lượt là: Chuột, Trâu, Hổ, Thỏ, Rồng, Rắn, Ngựa, Dê, Gà, Khỉ, Chó, Lợn.
Dưới mỗi bức phù điêu là một chiếc bàn kim loại mang vẻ đẹp pha trộn giữa nét cổ kính và công nghệ hiện đại. Trên bàn đặt một số lượng mặt nạ Sinh Tiêu không giống nhau. Mỗi chiếc mặt nạ đều khác biệt về chủng loại, tạo hình, độ mới cũ cũng như mức độ hư hại. Tất cả đều được bảo quản trong tủ kính chân không, trông hệt như những món đồ cổ đang được trưng bày.
Cao Dương đi đến dưới bức phù điêu Chuột. Trên bàn kim loại đặt ba chiếc tủ kính chân không, bên trong đều là mặt nạ chuột, bên ngoài kính có ghi mốc thời gian.
Chiếc đầu tiên là một cái mặt nạ chuột bằng nhựa rẻ tiền, trông chẳng khác gì món đồ chơi bán vài đồng ngoài vỉa hè. Năm: 1965—1980.
Chiếc thứ hai là một cái mũ trùm đầu hình chuột làm bằng cao su, tạo hình rất đậm chất punk. Tuy nhiên, nó chỉ còn lại nửa trên, nửa dưới dường như đã bị một loại vũ khí sắc bén nào đó cắt đứt, trên mũ vẫn còn vương lại rất nhiều vết máu khô màu đỏ thẫm. Năm: 1983—1984.
Chiếc thứ ba là thê thảm nhất, chỉ còn lại mấy mảnh kim loại vỡ nát không thể chắp vá. Bề mặt có dấu vết bị nhiệt độ cao nung chảy, có lẽ nguyên bản là một chiếc mặt nạ kim loại. Năm: 1993—2010.
Không riêng gì Cao Dương, Thanh Linh và cảnh sát Hoàng cũng bị những chiếc mặt nạ khác thu hút. Họ đi vòng quanh các bức phù điêu, vừa đi vừa ngắm nghía, hệt như đang đi dạo trong viện bảo tàng.
Cao Dương nhanh chóng đi dạo một vòng. Hắn phát hiện dưới mỗi bức phù điêu đều có mặt nạ, ít thì một cái, nhiều thì lên tới sáu cái. Nhưng chỉ riêng dưới bức phù điêu Rồng lại chẳng có lấy một chiếc nào.
"Cậu thấy tò mò lắm đúng không? Rằng tại sao chỗ của Rồng lại không có mặt nạ?" Bạch Thỏ tiến đến phía sau Cao Dương, cùng hắn nhìn bức phù điêu Rồng trên tường.
"Cũng hơi tò mò thật."
"Tổ chức của chúng ta được thành lập từ 57 năm trước. Trong vòng ba năm, Thập Nhị Sinh Tiêu đã thành hình. Chỉ khi có vị trí trống, tổ chức mới đi chiêu mộ người phù hợp để lấp vào. Vì thế, trong phần lớn thời gian, Thập Nhị Sinh Tiêu luôn duy trì đủ mười hai người. Cậu có thể hiểu đây là một hình thức truyền thừa."
Vẻ mặt Bạch Thỏ trở nên nghiêm túc. Với cô mà nói, đây không phải chuyện đem ra đùa cợt được: "Mỗi thành viên đều có thể tự đặt làm mặt nạ Sinh Tiêu riêng cho mình. Để tiện phân biệt, bắt đầu từ thế hệ thứ hai, danh hiệu không thể chỉ dùng tên con giáp đơn thuần mà phải thêm một chữ. Ví dụ như thế hệ thứ nhất gọi là 'Thử', thế hệ thứ hai gọi là 'Tuế Thử', thế hệ thứ ba gọi là 'Ảnh Thử'. Đến thế hệ thứ tư là Ngô Đại Hải, thiên phú của gã là 【Lôi Điện】, nên gã tự xưng là 'Điện Thử'."Cao Dương hiểu ra ngay: "Những chiếc mặt nạ bày ở đây đều là của các tiền bối đã hy sinh."
"Đúng vậy, Ngô Đại Hải là đời thứ tư." Ánh mắt Bạch Thỏ tràn đầy vẻ kính trọng: "Tôi là đời thứ ba, Manh Dương thảm nhất, đã là đời thứ bảy rồi. Con bé giờ là cục cưng của cả đội, mọi người thà bản thân mình chết chứ tuyệt đối không muốn con bé xảy ra chuyện. Nhưng mà với thiên phú hiện tại của Manh Dương thì cũng khó chết lắm."
Cao Dương giật mình: "Vậy chẳng phải Long..."
"Long chưa từng chết lần nào, nên vẫn chỉ gọi là 'Long'. Long chính là đội trưởng, cũng là người sáng lập Thập Nhị Sinh Tiêu." Nhắc đến đội trưởng, giọng điệu Bạch Thỏ lại thay đổi: "Đội trưởng tội lắm, đồng đội đời đầu chết sạch cả rồi, chỉ còn lại anh ấy với đám phế vật lính mới như tụi tôi."
Cao Dương bối rối: "Lúc trước cô nói tôi với đội trưởng là anh em ruột, làm tôi cứ tưởng... đội trưởng còn trẻ lắm."
"Rất trẻ là đằng khác, không chỉ trẻ mà còn là đại soái ca nữa kìa!" Bạch Thỏ cười tươi rói chuẩn fangirl: "Sau này cậu sẽ hiểu chuyện là thế nào thôi."
"Được rồi." Cao Dương không gặng hỏi thêm.
Cao Dương ngẫm nghĩ một lát, lại hỏi: "Phó đội trưởng có phải là Hổ không?"
"Uầy, sao cậu biết? Ngô Đại Hải kể cho cậu à?" Bạch Thỏ kinh ngạc.
"Không, tôi thấy ngoài Long ra thì mặt nạ của Hổ là ít nhất, chỉ có một cái, vậy chắc hẳn người đó phải có thâm niên lắm."
Bạch Thỏ giơ ngón tay cái lên tán thưởng: "Cậu thông minh thật đấy, tôi thích người thông minh. Phó đội trưởng tên là Đấu Hổ, gã không tới tham gia tiệc chào mừng người mới đâu, gã đang bận làm nhiệm vụ rồi."
Phía sau truyền đến tiếng bục nâng hạ xuống, Bạch Thỏ nhìn qua vai Cao Dương, hai mắt sáng lên: "Ô, những người khác tới đông đủ cả rồi."
Cao Dương ngoảnh đầu lại, một nhóm người đang bước xuống bục nâng.
Thiên Cẩu đi đầu tiên, gã vẫn đeo mặt nạ, trên vai là Manh Dương đang ngồi vắt vẻo. Hôm nay Manh Dương mặc một bộ Hán phục màu xanh nhạt, mái tóc búi củ tỏi trước kia đã được tết thành một bím tóc đuôi sam to đùng vô cùng đáng yêu. Cô bé giơ xiên kẹo hồ lô lên, vẫy vẫy tay với Cao Dương: "Anh Cao Dương, chúng ta lại gặp nhau rồi!"
"Ừ, bé Manh Dương." Thấy Manh Dương, Cao Dương cũng rất vui. Cô bé này không chỉ từng cứu hắn mà còn mang lại cho hắn cảm giác thân thiết như em gái ruột.
"Đến cả rồi à." Tử Trư cười ha hả. Lúc gã bước xuống bục nâng, ai nấy đều cảm thấy sàn nhà hơi rung lên nhè nhẹ.
Phía sau Tử Trư còn có hai nam một nữ, tất cả đều đeo mặt nạ, lần lượt là Gà, Khỉ và Ngựa.
"Giới thiệu chút nhé, ba vị này là thành viên mới của chúng ta: Cao Dương, Thanh Linh và cảnh sát Hoàng Kỳ." Bạch Thỏ vừa nói vừa bước tới bên cạnh đồng đội, lần lượt giới thiệu: "Còn ba người này là Quỷ Mã, Bát Hầu, Ca Kê."
Người đàn ông tên Quỷ Mã trông chẳng có chút gì là "quái mã" lém lỉnh cả. Gã đeo một chiếc mặt nạ mặt ngựa mang vẻ chán đời, cảm giác như con ngựa này đang mắc bệnh trầm cảm vậy.
Người đàn ông tháo mặt nạ xuống, để lộ khuôn mặt của một ông chú trung niên có xương mày nhô cao, cằm bạnh, nếp nhăn khóe miệng rất sâu, quầng thâm mắt to đùng. Gã mặc một bộ âu phục màu xanh thẫm cứng nhắc, tay xách chiếc cặp tài liệu màu đen, trông hệt như một nhân viên văn phòng vừa bị ép tăng ca ba ngày ba đêm liền.
Quỷ Mã lịch sự đưa tay ra, giọng nói u ám: "Chào cậu."
"Chào anh." Cao Dương khẽ bắt tay gã, lòng bàn tay gã lạnh buốt như người chết. Sau đó, gã lại tiếp tục bắt tay với Thanh Linh và cảnh sát Hoàng.
Bắt tay xong, gã lại rút từ trong túi áo vest ra ba tấm danh thiếp: "Gửi mọi người."
Ba người đưa mắt nhìn nhau, đón lấy danh thiếp, nhất thời có chút lúng túng.
Cao Dương liếc nhìn danh thiếp, khẽ giật mình, hóa ra gã lại là luật sư của một văn phòng luật.Quỷ Mã lùi lại, Bát Hầu bước lên. Ông đeo chiếc mặt nạ Tề Thiên Đại Thánh mang phong cách tuồng cổ, mái tóc bạc phơ, mặc bộ đồ Thái Cực màu trắng, trông tuổi tác đã cao.
Ông lão Bát Hầu tháo mặt nạ xuống.
Cao Dương giật bắn mình: Không ngờ lại là ông ấy?!



