"Ông Lưu?!" Cảnh sát Hoàng là người đầu tiên thốt lên.
Bát Hầu không phải ai khác, chính là ông Lưu bán mala tang.
Ông Lưu cũng rất bất ngờ: "Cậu biết tôi à?"
Cảnh sát Hoàng không dám tin: "Ông... chẳng phải ông là... kẻ lạc lối sao?"
Ông Lưu chợt hiểu ra, cười xòa vui vẻ: "Người cậu nói là anh trai tôi."
"Anh trai?" Cảnh sát Hoàng cau mày: "Ông và ông Lưu... là anh em sinh đôi à?"
Ông lão mang mật danh Bát Hầu mỉm cười gật đầu: "Cậu có thể gọi tôi là ông Hai Lưu."
Cao Dương chăm chú đánh giá ông lão trước mặt. Quả thật, nhìn thoáng qua ông rất giống ông Lưu, nhưng trạng thái tổng thể lại trẻ trung hơn nhiều. Tinh thần quắc thước, cơ thể khỏe khoắn, ánh mắt trong trẻo chứ không đục ngầu già nua như ông Lưu. Cử chỉ và lời nói của ông cũng toát lên vẻ thong dong tự tại, không màng danh lợi của bậc cao nhân thế ngoại, chẳng hề có nét chợ búa như ông Lưu.
"Ông Hai Lưu?" Cảnh sát Hoàng vừa sốc vừa khó hiểu: "Anh ông là Thú, còn ông lại là người... Hai người là anh em sinh đôi... Sao có thể như vậy được?"
Cảnh sát Hoàng đã hỏi đúng điều Cao Dương đang thắc mắc.
"Lão già này cũng vì muốn làm rõ chuyện đó nên mới gia nhập Thập Nhị Sinh Tiêu." Nụ cười trên mặt ông Hai Lưu vẫn rất đỗi thản nhiên: "Đừng thấy tôi nhiều tuổi, nếu tính thâm niên làm việc thì tôi đứng hàng chót ở đây đấy."
Ra là vậy, Cao Dương càng lúc càng cảm thấy mình vẫn chưa bước ra khỏi "làng tân thủ", cái "thế giới" này còn quá nhiều bí ẩn chưa có lời giải.
"Ông Hai Lưu," Cảnh sát Hoàng bước tới, nắm chặt lấy tay ông: "Nói thật nhé, hôm nay nhìn thấy ông là lúc tôi thấy vui nhất đấy."
"Tại sao?"
Cảnh sát Hoàng cười khổ: "Trong số những người thức tỉnh tôi từng gặp, ông là người duy nhất sống được đến độ tuổi này."
"Ha ha ha." Ông Hai Lưu bật cười sảng khoái.
"Nhà có người già như có báu vật." Bạch Thỏ cười bước tới: "Ông Hai Lưu cũng là người lớn tuổi duy nhất gia nhập tổ chức, mọi người đều xem ông ấy như ngôi sao may mắn mà cung phụng đấy!"
"Các cô cậu rồi cũng sẽ giống như tôi thôi, bình an sống đến già." Ông Hai Lưu vừa nói vừa đeo mặt nạ lên lại.
Ánh mắt mọi người không hẹn mà cùng đổ dồn về phía người đồng nghiệp cuối cùng.
Ca Cơ là một cô gái trẻ, mái tóc xoăn dài màu nâu cà phê, đeo một chiếc mặt nạ tinh xảo che đi nửa trên khuôn mặt, một bên mặt nạ cắm chiếc lông chim sống động như thật.
Cô mặc một chiếc váy hai dây dáng dài với hoa văn rực rỡ mang đậm hơi thở thiên nhiên, để lộ đôi chân trần với đường nét tuyệt đẹp, trên cánh tay thon thả, trắng trẻo đeo đủ loại vòng tay và lắc tay phối màu tương phản. Dáng vẻ cô tao nhã, thân hình nhẹ nhàng, lúc bước tới toàn thân phát ra những tiếng leng keng trong trẻo vui tai, hệt như một con chim công xinh đẹp.
Cô không tháo mặt nạ, nhưng chỉ nhìn nửa dưới khuôn mặt cũng đủ nhận ra đây là một đại mỹ nhân: chóp mũi nhỏ nhắn tinh xảo, đôi môi đỏ mọng gợi cảm, cùng chiếc cằm thon gọn nhưng không hề có vẻ cay nghiệt.
Cô mỉm cười chìa tay ra, giọng nói dịu dàng êm ái: "Mọi người cứ gọi tôi là Ca Cơ nhé."
"Chào cô, Ca Cơ."
Cao Dương, Thanh Linh và cảnh sát Hoàng lần lượt bắt tay cô. Cử chỉ và phong thái của Ca Cơ rõ ràng rất thân thiện, nhưng sau đó cô lại không nói thêm câu nào nữa, nhất thời khiến bầu không khí có chút gượng gạo.
Bạch Thỏ vội vàng giải vây: "Mọi người đừng hiểu lầm nhé, chị Ca Cơ không hề lạnh lùng đâu, chị ấy chỉ cố gắng ít nói lại thôi, sợ nói nhiều quá chúng ta sẽ lăn ra ngủ mất."
"Thiên phú à?" Cao Dương chợt hiểu ra.
"Đúng vậy," Bạch Thỏ giải thích thay Ca Cơ, "Thiên phú của chị Ca Cơ là [An Hồn Khúc], số thứ tự 66. Giọng nói của chị ấy tự mang hiệu ứng thôi miên, nếu mở miệng hát thì hiếm ai trụ nổi quá 30 giây. Nói chuyện thì đỡ hơn một chút, nhưng người bình thường cũng chẳng trụ được quá 5 phút đâu. Sau này ai trong số mọi người bị mất ngủ thì cứ tìm chị Ca Cơ mà buôn chuyện, bình thường chị ấy nhịn nói bí bách lắm, cực kỳ thích tán gẫu luôn."Ca Cơ khẽ gật đầu mỉm cười.
"OK!" Bạch Thỏ vỗ tay: "Màn giới thiệu thành viên đến đây là hết, tiếp theo là nghi thức nhận việc!"
Cao Dương thầm nhẩm tính: tổ chức hiện đã có mười thành viên, gồm Điện Thử, Đấu Hổ, Bạch Thỏ, Long, Quỷ Mã, Manh Dương, Bát Hầu, Ca Cơ, Thiên Cẩu, Tử Trư.
Long và Đấu Hổ là đội trưởng và phó đội trưởng, hôm nay không có mặt.
Nói vậy tức là chỉ còn trống hai vị trí Trâu và Rắn.
Lúc này Thiên Cẩu bước tới, lấy ra hai chiếc mặt nạ nhựa rất đỗi bình thường, một hình con trâu và một hình con rắn: "Đây chỉ là mặt nạ tạm thời, sau này các cậu có thể đặt làm riêng theo sở thích."
Bạch Thỏ bổ sung: "Khi làm nhiệm vụ bắt buộc phải đeo mặt nạ, thứ nhất là văn hóa doanh nghiệp, thứ hai là để che giấu thân phận."
"Con giáp là tự chọn sao?" Cao Dương hỏi: "Mật danh cũng tự đặt luôn à?"
"Đúng vậy. Có điều hiện tại chỉ còn trống hai vị trí thôi, nghĩa là chỉ có hai người được mang mật danh. Người còn lại tuy cũng tính là nhân viên chính thức nhưng tạm thời chưa có danh hiệu, bao giờ trong số chúng tôi có ai chết thì mới được trám vào." Bạch Thỏ nhún vai: "Nhưng mong là ngày đó đừng đến quá sớm."
"Cô làm HR kiểu gì thế hả?" Cảnh sát Hoàng trêu: "Sao lại tuyển dư một người, xui xẻo quá đấy."
"Haha, xin lỗi mà!" Bạch Thỏ chắp tay trước ngực, giả vờ tạ lỗi: "Tôi cứ tưởng kiểu gì trong ba người các cậu cũng có người bỏ mạng ở thôn Cổ Gia, ai ngờ lại sống nhăn răng cả lũ."
"Nghe xem đấy có phải tiếng người không cơ chứ!" Cảnh sát Hoàng tức muốn hộc máu.
"Cảnh sát Hoàng, Thanh Linh, hai người chọn đi." Cao Dương mỉm cười: "Cháu làm dự bị cũng được."
"Cháu chắc chứ?" Cảnh sát Hoàng nhìn Cao Dương: "Đúng lý ra chú là người lớn tuổi nhất ở đây, chuyện nhường nhịn này phải để chú làm mới đúng."
"Không cần đâu ạ, cháu làm dự bị là được rồi."
Cao Dương vẫn kiên quyết. Hắn có hai lý do: thứ nhất, cả trâu lẫn rắn đều không phải con giáp hắn thích, chẳng việc gì phải tranh giành; thứ hai, cẩn tắc vô áy náy, cứ khiêm tốn kín tiếng một chút bao giờ cũng an toàn hơn.
"Được." Cảnh sát Hoàng cũng rất sảng khoái: "Vậy chú chọn con trâu nhé, tên cũng nghĩ xong luôn rồi, gọi là Hoàng Ngưu."
"Nghĩ cho kỹ đấy nhé, quyết định rồi là không được đổi tên đâu." Bạch Thỏ nhắc nhở.
"Nghĩ kỹ rồi, con trâu già mẫn cán làm công bộc của nhân dân! Rất hợp với nghề nghiệp của chú!" Cảnh sát Hoàng tỏ ra vô cùng tự hào.
"Thanh Xà." Thanh Linh cũng đưa ra đáp án.
"Chà, dứt khoát ghê!" Bạch Thỏ tỏ vẻ hài lòng, liếc xéo Ngô Đại Hải với ánh mắt đầy chê bai: "Nhìn người ta xem, nhanh gọn lẹ biết bao! Nhìn lại anh đi, nghĩ mỗi cái tên mà mất tận ba ngày, cuối cùng rặn ra được cái tên Điện Thử, gu thẩm mỹ thật đáng báo động!"
Ngô Đại Hải đưa hai tay vuốt lại mái tóc chổi xể của mình: "Bạch Thỏ à, em còn non lắm, chưa cảm nhận được nét quyến rũ của anh đâu, anh không trách em."
"Cảm ơn tiết mục gây buồn nôn hằng ngày của anh nhé." Bạch Thỏ làm mặt quỷ giả vờ nôn ọe.
Thiên Cẩu bước tới, đưa cho Cao Dương một chiếc mặt nạ Vô Diện: "Cậu đeo cái này đi."
Cao Dương đeo chiếc mặt nạ Vô Diện lên, thầm cảm thấy bản thân trông cũng ngầu phết.
"Được rồi, xong xuôi!" Bạch Thỏ nói.
"Khoan đã," Cảnh sát Hoàng thắc mắc: "Không có tiết mục tuyên thệ à?"
"Không có! Trẻ trâu chết đi được, ở đây không chơi mấy trò đó." Bạch Thỏ búng tay cái chát: "Nhưng chú lại vừa nhắc tôi đấy, nào, cả đám chụp chung một tấm ảnh đi, không thì lỡ sau này chết lại chẳng có tấm nào làm di ảnh."
Bạch Thỏ chỉ huy mọi người đeo mặt nạ vào rồi đứng xích lại gần nhau, sau đó dựng chân máy, gắn máy ảnh cơ lên, tay cầm điều khiển từ xa. Riêng đội trưởng và phó đội trưởng không đến tham dự thì được Bạch Thỏ và Ngô Đại Hải cầm mặt nạ của họ giơ lên để chụp cùng.Bạch Thỏ hô lớn: "Bây giờ tôi xin tuyên bố, Thập Nhị Sinh Tiêu chính thức đủ thành viên!"
"Ba, hai, một!"
"Cười lên nào!"
"Tách——"



